Nuôi nhiều heo thì cỏ heo cũng phải cắt nhiều, chỗ chân núi mà hai chị em thường đi cũng gần hết cỏ.
Trần Mộc Đào dẫn Giang Văn Thanh đến một chỗ khác, ở đó cô phát hiện có cả một rừng trúc.
“Ồ, chị không biết ở đây có rừng trúc!”
Trần Mộc Đào nói: “Chắc là xa đội 5 quá nên chị chưa đến đây.”
Nghe hợp lý.
Giang Văn Thanh muốn vào xem có măng không, không lâu sau cô đã tìm thấy thật.
“Chúng ta có thể nhổ măng về nhà được không?”
“Được ạ.” Trần Mộc Đào nghĩ ngợi rồi nhăn mũi nói: “Nhưng chị ơi, măng này không ngon đâu, mọi người ở nhà không thích ăn.”
“Có phải hơi chát đúng không? Chúng ta về muối lên, ăn ngon lắm.”
Người biết nấu ăn có tiếng nói về đồ ăn, Trần Mộc Đào nghĩ tới tài nấu nướng của chị dâu nên quyết định giúp cô nhổ măng.
Có điều hai người chỉ có dao liềm, không mang cuốc, nhổ mãi mới được hai cây măng.
Giang Văn Thanh bỏ cuộc: “Chúng ta cắt cỏ heo xong về lấy cuốc rồi quay lại sau, đào thế này mệt quá.”
Có măng làm động lực, hai người cắt cỏ rất nhanh. Nộp cỏ xong, họ về nhà lấy cuốc, đúng lúc ấy Trần Thúy Xuân cũng về.
Nghe hai người định đi đào măng, bà cũng nói sẽ giúp.
Ba người làm nhanh hơn hai người, bà mẹ chồng giỏi nhổ măng, giúp Giang Văn Thanh đỡ tốn công sức nhiều.
Măng sau khi nhổ về có thể muối theo hai cách: một là thái sợi, trộn muối rồi cho vào hũ để khoảng nửa tháng.
Cách thứ hai là luộc chín, sau đó thêm tỏi, ớt, dấm, đường và nước sôi để nguội vào để muối.
Măng mang về nhiều nhưng nhà lại sắp hết muối, nên Giang Văn Thanh chỉ muối một hũ nhỏ.
Phần còn lại để dành một ít cho ngày mai ăn, nấu chín rồi thái lát phơi khô.
Cả buổi chiều bận rộn, tối đến Trần Mộc Văn chưa về, Giang Văn Thanh thấy hơi không quen, trằn trọc mãi mới ngủ được.
Ngủ không bao lâu, cô nghe thấy tiếng động trong phòng, bừng tỉnh phát hiện trời vẫn chưa sáng.
Cô nghe thấy tiếng bước chân đến gần giường, bèn căng thẳng co người lại.
Người đi đến thấy cô cử động, liền nói: “Là anh đây!”
Nghe giọng Trần Mộc Văn, Giang Văn Thanh mới thả lỏng, ngồi dậy, giọng như muốn khóc, nói mình bị dọa sợ chết khiếp.
Trần Mộc Văn vội đến ôm cô vào lòng: “Là lỗi của anh, là lỗi của anh.”
Giang Văn Thanh bình tĩnh lại trong vòng tay anh, song lại ngửi thấy trên người anh có mùi máu tanh, lập tức đẩy ra.
“Có mùi máu, anh bị thương sao?”
Trần Mộc Văn nói: “Không, không, không phải máu của anh, là máu của heo rừng.”
Giang Văn Thanh kinh ngạc: “Săn được thật á?”
Trần Mộc Văn gật đầu: “Ừ, nhưng là heo con, anh với anh Tùng Sinh đã mang nó đi huyện bán rồi.”
Anh kéo vạt áo lên ngửi, đúng là mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi tanh, rất khó chịu.
“Giờ là mấy giờ rồi?”
Trần Mộc Văn nói: “Chắc khoảng 4 giờ.”
Mọi người trong nhà vẫn đang ngủ, không tiện đi tắm, thế là thắp đèn dầu đứng bên giường cởi áo ra.
Ánh đèn dầu vàng vọt chiếu lên thân hình anh, Giang Văn Thanh bất ngờ phát hiện dù Trần Mộc Văn gầy, nhưng trên người anh lại có một lớp cơ bắp mỏng.
Thân hình của cậu thanh niên 17 tuổi lúc này khiến Giang Văn Thanh cảm thấy tim đập mạnh.
Dưới ánh nhìn như có như không của Trần Mộc Văn, khuôn mặt Giang Văn Thanh dần đỏ bừng.
Trần Mộc Văn không kìm được mà nuốt nước bọt, cảm thấy bầu không khí trong phòng bỗng trở nên nóng bức.
Dù Giang Văn Thanh hơn Trần Mộc Văn vài tuổi về tâm hồn, nhưng về tình cảm cô vẫn còn non nớt. Cô không biết phải đối mặt với tình huống này thế nào, bèn chui tọt vào chăn, lấy nó che mặt lại.
Tiếng cười của Trần Mộc Văn vang lên bên tai, Giang Văn Thanh vừa thẹn vừa bực: “Anh cố tình chứ gì!”
Giọng cô bị lớp chăn cản lại nghe như tiếng thì thầm, Trần Mộc Văn giả vờ không nghe rõ, bèn đến vén chăn lên, bảo cô thò đầu ra.
“Em vừa nói gì ấy nhỉ?”
Giang Văn Thanh lườm anh một cái: “Em nói anh hư lắm, cởi áo còn thắp đèn, thật phí dầu quá!”
Bộ dạng giận dỗi của cô thật đáng yêu, Trần Mộc Văn không nhịn được mà cười phá lên.
Nhưng anh vẫn giải thích: “Anh thắp đèn là để lấy nước lau người, trên người bẩn quá rồi.”
Còn chuyện cởi áo, đúng là ý định bất chợt thôi.
Trong nhà không có bình nước nóng, anh chỉ có thể dùng nước lạnh để lau người.
Khi anh lau rửa, ánh mắt của Giang Văn Thanh dán chặt vào cơ bắp trên lưng anh.
Một lát sau, cô nuốt nước bọt rồi nói: “Chúng ta nên mua một cái ấm nước nóng để trong nhà, dù bây giờ không cần nhiều, nhưng đến mùa đông sẽ dùng đến.”
Trần Mộc Văn nói đã nhớ rồi, lần sau sẽ mua.
(Hahaha đôi trẻ cưng ghê =)))