Người ngồi sau nhẹ, Hứa Thịnh Kiệt trước kia đạp xe lại có tốc độ rất nhanh, đã thành thói quen nhưng hôm nay anh cố tình giảm tốc độ, đạp xe cũng ổn định hơn nhiều.
Đạp xe hơn bốn mươi phút, cuối cùng cũng đến địa bàn quen thuộc, Hứa Thịnh Kiệt dừng xe bên đường, chân dài bước qua xe đạp, nhìn Lương Bảo Trân nói: “Đến rồi.”
Phường Hoa Lăng quản lý năm phố chính gần đó, bên trong có tám ngõ lớn nhỏ, ngõ Nguyệt Nha là ngõ lớn nhất. Ủy ban phường vừa vặn nằm cách ngõ Nguyệt Nha hai phố, đi bộ ước chừng mất hai mươi phút.
Hôm nay Lương Bảo Trân thấy cái gì cũng mới mẻ, giờ này đúng là giờ công nhân ra ngoài làm việc, quần áo công nhân xanh lam xám tro đi lại tấp nập, vì vậy hai người một đỏ một trắng này đặc biệt bắt mắt.
“Em đợi anh một lát.” Hứa Thịnh Kiệt dừng xe, dặn Lương Bảo Trân một câu rồi đi đến tiệm bán bánh bao ven đường.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây