Lương Bảo Trân nhìn vẻ mặt buồn cười của Hồng Tam Nhi mà mỉm cười, không hề cảm thấy bị xúc phạm: “Chị tôi đã kết hôn rồi, em gái tôi mới học tiểu học.”
Hồng Tam Nhi có chút tiếc nuối, ôi, mong muốn trở thành anh em với Hứa Thịnh Kiệt đã tan thành mây khói, thật đáng tiếc!
“Vậy hai người mau đi đăng ký kết hôn đi, đừng lỡ giờ lành, lúc này đi vừa kịp lúc Ủy ban phường mở cửa.” Hồng Tam Nhi vỗ vào yên xe đạp của mình, cố tình khoe khoang: “Hôm qua tôi tự tay rửa sạch, sạch sẽ, còn đánh cả xi, thế nào, hài lòng không?”
Hứa Thịnh Kiệt nhìn chiếc xe đạp sạch sẽ gọn gàng, gật đầu: “Cảm ơn.”
“Nói gì thế. Được rồi, tôi đi đây, em dâu, tạm biệt.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây