“Bố cũng không được xem à?” Hứa Thịnh Kiệt bê một cái ghế ngồi xuống cạnh con gái, vỗ nhẹ lên má con gái.
Trước đây con bé đâu có bí mật gì đâu, chuyện gì cũng líu lo kể sao bây giờ lại có bí mật rồi, là đã lớn thật rồi sao?
“Không được, đây là nhật ký, chỉ có San San mới được xem thôi.” San San bảo vệ cuốn nhật ký của mình, vẻ mặt nghiêm túc.
“Ừ vậy con cứ viết đi, bố không xem đâu.” Hứa Thịnh Kiệt nhìn con gái cảm thấy con bé thực sự đã lớn, không phải chuyện gì cũng nói với bố nữa rồi, cũng bình thường thôi nhưng lại có chút ngậm ngùi.
Thấy bố có vẻ tiếc nuối, San San lại thấy thương bố.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây