Thịt trên mặt Hà Đại Tráng giật giật, khạc một bãi nước bọt xuống đất, trong lòng vô cùng bất bình, mình tranh không lại người thành phố đàng hoàng còn tranh không lại đối tượng hiện tại của Lương Bảo Trân sao? Bất kể là người ở thôn nào, anh ta cũng phải cho người đó biết tay.
Dù sao thì hôn lễ vẫn chưa cử hành, ví dụ sống sờ sờ của Đổng Gia Yến vẫn còn đó, chỉ cần mặt đủ dày thì mọi chuyện đều có thể xảy ra.
“Anh Tráng, phải làm sao bây giờ? Anh có vào không?” Đàn em đi theo đứng ngoài bị muỗi đốt lâu quá, hai cánh tay ngứa ngáy đến mức gãi đỏ cả lên.
Nhớ lại lần trước Lương Bảo Trân tạt nước giếng, Hà Đại Tráng vẫn có chút sợ hãi: “Không vào, hai người đứng đây, tôi trèo lên xem thử.”
Anh ta lập tức trèo lên tường chuẩn bị nhìn người trong mộng, nhìn qua khe tường, vừa vặn thấy Lương Bảo Trân một mình ở nhà đang bận rộn trong sân, trong đầu cuồn cuộn sóng gió, nhớ lại chuyện xảy ra ở thôn bên cạnh mấy ngày trước.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây