Lương Bảo Quân đứng dậy rời đi, vừa quay người đã thở phào nhẹ nhõm, chẳng lẽ chuyện mình lén lút đi chợ đen kiếm tiền đã bị Bảo Trân phát hiện? Không thể nào chứ?! Mình mới đi một lần, kiếm được tám đồng, thế mà cũng bị phát hiện?
Sau này vẫn phải cẩn thận, đừng liên lụy đến người nhà.
Lương Bảo Quân đi từ phòng Bảo Trân ra, ngang qua cửa phòng Bảo Linh, chỉ thấy con bé đang quay lưng về phía cửa chôn thứ gì đó, lập tức đi lên dọa.
“Lương Bảo Linh, làm gì thế!”
Lương Bảo Linh đang lén giấu bốn hào ba xu tiền riêng của mình, giật mình, nắm chặt tiền trong tay, quay lại trừng mắt nhìn anh hai: “Anh hai, anh dọa em làm gì? Đồ xấu xa!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây