Ở chung mấy ngày nay, anh cũng nhìn ra, Cố Thanh Hoan từ nhỏ đã được nuông chiều, sợ là việc đồng áng đối với cô mà nói, rất khó thích ứng.
Hứa Hoài An, mau chóng khỏe lại đi! Như vậy mới có thể chống đỡ một bầu trời cho cô và các con.
Anh chưa bao giờ khát khao mình là một người khỏe mạnh như lúc này.
Trước khi Cố Thanh Hoan ra khỏi cửa, Hứa Hoài An rót đầy nước vào bình nước quân dụng của cô, lại cho mấy quả hồng vào cùng đưa cho cô: “Làm mệt thì lười biếng một chút, ít điểm công một chút cũng không sao, buổi trưa bảo hai đứa trẻ mang cơm cho em, đừng chạy đi chạy lại, mệt lắm.”
Ân cần dặn dò, giống như người vợ tiễn chồng ra cửa.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây