Một đoạn tàn thuốc từ trên lầu rơi xuống, cô theo bản năng lùi về phía sau nửa bước.
Nghe thấy tiếng động, người đàn ông đang nói chuyện phiếm với anh em rũ mắt nhìn xuống, đối diện với hàng chân mày đen nhánh mềm mại của cô, đuôi lông mày anh khẽ nhíu lại, tay cầm điếu thuốc đưa lên miệng cắn.
“A Sính!” Hạ Doanh ở ban công tầng hai kêu lên: “Lên đây đi! Mau lên nhìn biển này, tớ không thấy bờ biển luôn nè, biển lớn quá.”
“Bởi vậy nên nó mới được gọi là biển.” Thẩm Thanh Tuyết ở bên cạnh bổ sung.
Hà Trung nhìn dáng vẻ nhảy nhót đầy sức sống của người yêu, trên mặt không tự chủ được nở nụ cười, trong lòng cũng rất vui vẻ.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây