“Thầy Trương.” Tô Sính không ngờ ông ta vừa gặp thì đã nhận ra mình, cô vừa mừng vừa lo: “Là con.”
“Đừng hồi hộp.” Trương Khánh Châu mỉm cười vỗ về: “Trong trường có thể gọi tôi là thầy Trương, ngoài ra gọi chú Trương là được.”
“Nói ra cũng thú vị lắm, đầu tiên là chú nhỏ viết thư cho tôi, kêu tôi trông nom con nhiều hơn, sau đó ông nội nhà tôi lại dặn dò, nói có đứa cháu gái của bạn bè sắp đến trường đại học Đông Thành.”
“Tôi còn tưởng là ai, hoá ra là con gái của Dung Lam.”
Ông cụ nhà họ Trương và Dung Như là bạn tốt lâu năm, hai người lại đều là đông y truyền thống, một người là viện trưởng học viện dược Đông Thành, một người là viện trưởng bệnh viện quân y Nam Thành.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây