“Tôi đi xem.” Đồng Xuân Cảnh ở trước mặt Cố Tư không tiện nói gì, vẫn đi tìm Khổng Mật Tuyết, đồ nhất định phải trả.
Đồng Xuân Thụ cũng vội vàng đi theo.
Trong phòng chỉ còn lại Cố Tư và Đồng Hoạ.
Trên người Cố Tư không có sự ngây ngô thuộc về người trẻ tuổi, khí thế trên người anh đủ khiến người ta xem nhẹ tuổi tác của anh: “Không phải rất biết nói sao? Sao bây giờ không dám nhìn tôi?”
Đồng Hoạ cúi đầu, ra vẻ thái độ nhận sai nhận phạt: “Cháu về làm cho ngài một phần thịt kho tàu lớn!”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây