Đồng Đại Lai giữ chặt Vương Phương, nhìn về phía Đồng Xuân Thụ, cố nén ý muốn hỏi rõ ràng.
Cho dù muốn hỏi rõ ràng, cũng không thể hỏi ra trước mặt mọi người như vậy.
“Đừng ồn ào! Lời nói của trẻ con, không bao nhiêu người tin tưởng!” Ánh mắt lạnh lùng của Đồng Đại Lai gần như muốn xuyên thủng Vương Phương, gắt gao nắm lấy cổ tay của Vương Phương, gần như muốn bẻ gãy cổ tay của bà ta!
Đồng Xuân Thụ thừa cơ hội dẫn người đi ra ngoài, dọc theo đường đi một đám người mênh mông tới bệnh viện bắt gian!
“Tiểu Thụ! Xa như vậy, chúng ta đi qua, có khi nào người ta đã đi rồi không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây