Lời còn chưa dứt, Cố Hoài đã nhắm mắt ngủ, Lục Nùng bật cười, “Thằng nhóc thúi, lại ngủ, mỗi lần gội đầu cho con đều ngủ thiếp đi, rất thoải mái nhỉ.”
Chờ Lục Nùng gội đầu cắt tóc xong cho Bùi Tiểu Hạ, Cố Hoài mới tỉnh lại, cậu đưa tay ra duỗi eo, nhìn chung quanh một vòng, vui mừng nói, “Con đã về rồi.”
Bùi Tiểu Hạ cười nhạo cậu, “Trở về? Anh hai anh ngủ tới mơ hồ nên nằm mơ hả, trong mơ đi tới nơi nào vậy?”
Cố Hoài trầm ngâm, “Chỉ là mơ à?”
Nghĩ đến tình cảnh trong mơ, Cố Hoài vứt bỏ xoắn xuýt ra sau đầu, “May mắn là mơ… Có điều, tại sao anh lại ở phòng khách vậy?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây