Lúc tắm Bùi Tịch An rất quy củ, Lục Nùng yên tâm, xem ra rốt cuộc thời gian buff của máu hươu đã qua.
Tắm rửa xong, Lục Nùng được ôm trở về trên giường, ra giường đã bẩn, Bùi Tịch An bỏ tầng ra giường phía trên cùng ra, sau đó đặt cô lên giường.
Trong đầu Lục Nùng lóe lên ánh sáng trắng, bỗng nhiên nhận ra một hôm nào đó cô uống say, sáng hôm sau mẹ Ngô vào phòng ngủ của cô nói thu dọn ra giường giúp cô, nhưng lại lật qua lật lại trên giường giống như đang tìm cái gì, kết quả trên giường không có gì cả, mẹ Ngô hoàn toàn thất vọng, tỏ vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép với cô.
“...” Không phải chứ không phải chứ không phải chứ?
Lục Nùng cực kì cạn lời, mẹ nuôi, mẹ thật sự là người thập niên sáu mươi bảo thủ đấy sao??
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây