“Quả thật là vậy, phải rồi, việc này không chỉ là chủ ý của một mình Phùng Quyên.”
Mạt Mạt có chút tiếc nuối nói: “Phùng Quyên rất sợ, đi vào cái gì cũng khai ra, cũng đã nói người sau lưng, mặc dù không phải chủ mưu, nhưng Phùng Quyên cũng phải nhận sự trừng trị của pháp luật.”
“Chủ mưu là ai thế?”
Mạt Mạt: “Ngốc nghếch, đương nhiên là đối thủ cạnh tranh của tôi, công ty của tôi phát triển tốt đẹp, khiến cho những người cùng ngành nghề có cảm giác nguy cơ, cho nên muốn bôi nhọ tôi, danh tiếng của công ty bị bôi đen, cô có muốn vùng dậy cũng khó khăn.”
Tề Hồng run lên: “Lòng người thật hiểm ác.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây