Ông ta nhét vòng tay trong tay cho Lâm Nam Phong, ấp úng nói: “Gặp được nhau là có duyên, cháu nói mẹ cháu không cho cháu nhận, chi bằng cháu mang vòng tay này đi hỏi mẹ cháu xem, nếu như mẹ cháu không cho cháu nhận thì cháu hãy mang về đây.”
Lâm Nam Phong lẳng lặng nhìn ông ta, ngay lúc Khương Đại cho rằng bé sẽ từ chối thì bé nói: “Được ạ, cháu sẽ cầm về hỏi mẹ cháu xem sao.”
Khương Đại thở phào một hơi, cười cười: “Cháu à, ông ở đây chờ cháu.”
Lâm Nam Phong quay đầu chạy vào sân, bé không đi tới phòng bếp.
Mà đi tới một góc chết lấy ra một xâu thịt khô, cùng lúc đó trong tay có thêm một ống tiêm, bé tiêm thứ thuốc trong suốt ở trong ống tiêm vào trong xâu thịt khô.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây