Trương Ái Mai nghe cô miêu tả một loạt các đặc điểm của người ta thì vịn vai cô muốn cười mà không được.
“Cô không cần phải như vậy, hôm nay tôi có đến đây làm việc đâu chứ.”
Lâm Chính Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cô cười nhạo bản thân mình nhát gan rồi nghiêm túc nói:
“Tôi sợ cái thế giới bây giờ lắm rồi, dáng vẻ chị nghiêm túc hỏi tôi như vậy, tôi có thể không trả lời một cách nghiêm túc được sao?”
Trương Ái Mai kéo cô chậm rãi đi về phía trước, bà ấy nói với cô bằng giọng điệu thoải mái hiếm có:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây