“Phải.” Đại đội trưởng run rẩy lau mồ hôi trên trán: “Chuyện không liên quan tới tôi, lúc đó tôi còn chưa có nhận chức.”
Sắc mặt của Tần Thủ Quốc dịu xuống, gật đầu đáp một câu phải.
Anh lại nói: “Lần nào nhà họ Tề tới nhà tôi anh cũng đi cùng, tôi còn tưởng là đội trưởng đứng ở phía của bọn họ, vì vậy mới nói chuyện cứng rắn một chút. Nếu chuyện này khiến cho anh không thoải mái, vậy thì tôi xin lỗi anh.”
Đại đội trưởng vội vàng xua tay, nghiêm túc giải thích với Tần Thủ Quốc: “Chuyện tiền trợ cấp, hôm nay tôi mới biết, nếu như tôi biết có chuyện này, nói thế nào thì tôi cũng sẽ không qua lại với nhà họ Tề đâu.”
Tần Thủ Quốc cười nói với Lâm Chính Nhiên: “Đại đội trưởng của chúng ta đúng là hiểu lý lẽ.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây