“Không ở lại ăn cơm sao?” Bà Ngụy còn chuẩn bị mang lên cho Hạ Minh một phần nhưng lại thấy Hạ Minh muốn rời đi thì vô cùng kinh ngạc.
“Không ăn, cháu phải mau chóng về nhà.” Hạ Minh nói xong thì lập tức chạy đi.
Cậu ta phải mau về nhà, sớm nói chuyện này với người nhà, không thể để Hạ Thiên lại học theo mấy trò của chú ba.
“Hạ Minh, tốt nhất là nên đến nhà Hạ Thiên xem thử.” Vương Thanh Hòa ôn hòa nhắc nhở một câu.
“Đứa nhỏ này, sao lại chạy nhanh như vậy?” Bà Ngụy thấy Hạ Minh hận không thể mượn thêm hai cái chân chạy ra ngoài, trông vô cùng buồn cười.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây