Trên lễ đài, Trần Di kéo tay Lâm Soái, mỉm cười nhìn chăm chú về phía trước. Bàn tay nàng hơi dùng sức, nắm thật chặt lòng bàn tay của Lâm Soái. Nàng có thể cảm nhận được Lâm Soái khó xử, đây cũng là sự khó xử của nàng.
- Ta thật sự không coi nặng hôn lễ này đâu, kể cả có chút không thoải mái thì ta cũng sẽ không để ý.
Trần Di quay sang truyền âm với Lâm Soái, nói:
- Nếu như hunh mất hứng thì cứ thể hiện ra đi. Sau khi tàn tiệc chúng ta liền rời đi, huynh muốn làm những gì, tất cả chỉ cần nghe theo nội tâm là tốt rồi.
- Hôn lễ này là vì nàng, chỉ có điều nàng gả cho ta, khiến nàng ở trước mặt mọi người mất thể diện, ủy khuất nàng rồi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây