Tam Quốc: Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không

Chương 80: Truyền thống của lão lưu gia quả nhiên hữu dụng

Chương Trước Chương Tiếp

Yến tiệc kết thúc, mọi người lần lượt giải tán.

Do Giả Hủ vừa đến Nghiệp Thành, chưa có chỗ ở, nên bị Viên Thiệu giữ lại phủ đệ nghỉ ngơi.

Còn Quách Gia sau khi rời khỏi yến tiệc thì trực tiếp đi thẳng đến hoàng cung. Tuy hoàng cung buổi tối không cho phép bất kỳ ai ra vào, nhưng cấm vệ quân đều là người của Trương Cáp, Cao Lãm, cho nên Quách Gia ra vào tự nhiên không bị hạn chế.

Đương nhiên, vẫn phải tránh tai mắt Viên Thiệu.

Bước vào hoàng cung, Quách Gia đi đến tẩm cung Lưu Hiệp ngủ, gõ cửa phòng thấp giọng gọi: “Bệ hạ, bệ hạ ngài đã ngủ chưa?”

Bên trong không có hồi âm, Quách Gia bèn tăng thêm lực đạo.

Mãi một lúc sau trong phòng mới sáng đèn, Lưu Hiệp khoác áo choàng mở cửa phòng, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi.

“Phụng Hiếu, sao ngươi lại đến đây?”

Quách Gia thở phào nhẹ nhõm: “Bệ hạ chưa ngủ là tốt rồi.”

Lưu Hiệp: “?”

Nhịn xuống cơn buồn ngủ mãnh liệt trong lòng, Lưu Hiệp vẫn mời Quách Gia vào trong. Vì tiện gặp người, buổi tối y đều không cho hoạn quan đến tẩm cung hầu hạ, xung quanh tẩm cung chỉ có cấm vệ canh giữ, nên cũng không cần phải lo lắng bị người ngoài nhìn thấy.

“Phụng Hiếu đêm khuya đến đây có chuyện gì?”

Lưu Hiệp ngáp dài hỏi, tuy y cũng muốn tìm Quách Gia trò chuyện bàn bạc việc gì đó, nhưng cũng không nói là muốn muộn như vậy, y sắp ngủ gục rồi.

Quách Gia không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Bệ hạ, nghe nói hôm nay Giả Hủ vào cung bái kiến ngài?”

Nhắc đến Giả Hủ, Lưu Hiệp mới hơi tỉnh táo, gật đầu đáp: “Ừm, chẳng qua trẫm và hắn chưa nói được hai câu thì Viên Thiệu đã đến trực tiếp dẫn hắn đi.”

“Phụng Hiếu ngươi có nhận ra hắn không? Vì sao hắn đột nhiên chạy đến thành Nghiệp?”

Dù sao y cũng không rõ là tình huống gì.

Vậy chi bằng trực tiếp hỏi Quách Gia cho nhanh.

Cũng đỡ phải động não, dù sao động não cũng nghĩ không ra.

Quách Gia liền đem chuyện Trương Tú đầu quân cho Viên Thuật nói ra, còn có những gì chứng kiến được trong yến tiệc ở Viên phủ hôm nay.

“...Giả Hủ đến thành Nghiệp là vì tự bảo vệ mình, hắn là người thông minh, sẽ không đi theo Trương Tú đến chỗ Viên Thuật chịu chết, mặc dù sau khi Viên Thuật bại vong, Trương Tú có thể trở về Lương Địa quê nhà. Nhưng tối nay trong yến tiệc Giả Hủ đã bày tỏ ý muốn đầu nhập vào Viên gia.”

“Có người này ở đây, về sau thần muốn hành động gì đó sẽ càng thêm cẩn thận, nếu không rất có thể bị hắn phát hiện.”

Thần sắc Quách Gia có vài phần ngưng trọng.

Cho đến bây giờ, hắn lợi dụng việc bản thân ít được Viên Thiệu chú ý, thông qua hai người con trai của Viên Thiệu mà tạo ra tranh đấu, âm thầm ở phía sau bày mưu tính kế.

Bước tiếp theo hắn chuẩn bị kéo cả trưởng tử của Viên Thiệu vào trận huynh đệ tương tàn này, không ngờ còn chưa kịp hành động thì Giả Hủ đã đến.

Điều này khiến hắn không thể không xem xét lại tính khả thi của kế hoạch.

Nếu bị Giả Hủ nhìn ra manh mối gì, liên lụy đến hắn thì không sao, mấu chốt là hắn sợ liên lụy đến cả Lưu Hiệp.

Vậy thì hắn muôn lần chết không từ chối.

Lưu Hiệp nghe vậy cũng không khỏi có chút lo lắng, lo âu nói: “Phụng Hiếu, chuyện mưu đồ chi bằng hãy tạm gác lại, an toàn là trên hết.”

Tuy rất muốn thoát khỏi sự khống chế của Viên Thiệu, nhưng Lưu Hiệp không muốn nhìn thấy Quách Gia xảy ra chuyện gì.

Dù sao đây là người duy nhất từ khi xuyên việt đến nay toàn tâm toàn ý vì y suy nghĩ, luận về trung thành Trương Cáp, Cao Lãm đều không bằng.

Cùng lắm thì cứ làm một vị hoàng đế bù nhìn.

Vạn nhất Viên Thiệu thống nhất thiên hạ, y cũng có thể theo đó mà hưởng phúc.

Ít nhất đến lúc đó, người không muốn y xảy ra chuyện nhất chính là Viên Thiệu.

Cùng lắm thống nhất xong thì làm một màn nhường ngôi, ở dưới sự giám thị nghiêm ngặt mà làm một phú gia ông ở kinh thành.

“Bệ hạ yên tâm, thần tự có chừng mực.”

Cảm nhận được sự quan tâm trong lời nói của Lưu Hiệp, trong lòng Quách Gia cảm động, lại nói: “Giả Hủ này tuy trí mưu hơn người, nhưng bạc tình và chỉ nghĩ cho bản thân, thần cho rằng hắn cũng không phải không có khả năng bị lôi kéo.”

“Viên Thiệu vô cùng coi trọng hắn, nếu có thể lôi kéo hắn về làm trợ thủ cho bệ hạ, cùng với thần cùng nhau mưu đồ, vậy sẽ rất có ích cho bệ hạ, có thể nhanh chóng đoạt lấy cơ nghiệp của Viên Thiệu.”

Bản thân hắn muốn có được sự tin tưởng coi trọng của Viên Thiệu không phải chuyện dễ.

Nhưng Giả Hủ lại có thể dễ dàng làm được điều đó.

Cho nên nếu hai người bọn hắn liên thủ thì tuyệt đối có thể đẩy nhanh tốc độ đoạt lấy cơ nghiệp Viên Thiệu.

Hiện tại hắn quá thiếu người giúp đỡ.

Lưu Hiệp nghe vậy nói: “Vậy có cần trẫm đi thăm dò hắn một chút hay không? Nếu có thể lôi kéo, thì cứ cố gắng lôi kéo.”

“Chỉ là trẫm không biết hắn muốn là cái gì, có bị trẫm lôi kéo hay không, Phụng Hiếu ngươi có đề nghị gì hay không?”

Muốn lôi kéo một người, thông thường là dựa vào danh, lợi, nghĩa ba thứ này.

Quách Gia tương đối đặc thù, hắn có chút giống với Hắc y tể tướng thời Minh triều, nhưng lại không hoàn toàn giống.

Hắn còn muốn đợi đến sau này Lưu Hiệp nắm lại quyền hành có thể mở ra con đường cá chép vượt vũ môn cho hàn môn sĩ tử thiên hạ, thuộc về vì lý tưởng, có thể coi là một loại đại nghĩa.

Vậy Giả Hủ muốn là cái gì?

Hắn thật sự chỉ là một người bo bo giữ mình?

“Không được.”

Quách Gia lại lắc đầu từ chối đề nghị của Lưu Hiệp, sắc mặt nghiêm túc nói: “Bệ hạ đích thân lôi kéo Giả Hủ thì quá phiêu lưu.”

“Vẫn là để thần đến đi, còn về việc làm thế nào để lôi kéo, có thể lôi kéo hay không, thần cần một khoảng thời gian tiếp xúc với hắn để phán đoán.”

Trước khi chưa nắm rõ Giả Hủ là người như thế nào, Quách Gia không dám mạo hiểm để Lưu Hiệp ra mặt.

Một bước bất cẩn, sẽ thua cả bàn.

“Được, trẫm nghe ngươi.”

Lưu Hiệp gật đầu thật mạnh, sau đó lại phát huy truyền thống của lão Lưu gia, nắm lấy tay Quách Gia rưng rưng nước mắt nghẹn ngào nói: “Phụng Hiếu, may mà còn có ngươi, nếu không trẫm thật không biết phải làm sao.”

Lưu Hiệp cảm thấy diễn xuất của mình bây giờ càng giỏi hơn.

Ít nhất muốn khóc là khóc được, nước mắt muốn đến là đến.

Chẳng lẽ đây chính là huyết mạch chi lực sao?

Quách Gia nghe vậy thần sắc bỗng nghiêm nghị, trịnh trọng nói: “Vì bệ hạ phân ưu, đây là điều thần nên làm.”

“Thời gian không còn sớm, bệ hạ nghỉ ngơi cho khỏe, thần xin cáo lui.”

Lưu Hiệp chân thành tha thiết nói: “Đã muộn như vậy, chi bằng cứ ở lại tẩm cung của trẫm, ngươi ta quân thần hai người đồng sàng cộng chẩm, há chẳng...”

Quách Gia sững người.

Thiên tử cửu ngũ chí tôn, vậy mà muốn cùng hắn đồng sàng cộng chẩm!

Hắn chỉ cảm thấy lồng ngực dâng lên một cỗ nhiệt hỏa.

Cúi người thi lễ, run giọng nói: “Tuyệt đối không thể, bệ hạ thân thể ngàn vàng, thần nào dám mạo phạm! Thần xin cáo lui.”

Lưu Hiệp nhìn bóng lưng Quách Gia rời đi, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Chiêu này quả nhiên là quá hữu dụng.

Truyền thống của lão Lưu gia, sát thương đối với thần tử quả nhiên quá mạnh.

......

Giả Hủ đến thành Nghiệp ngày thứ hai, Viên Thiệu liền thể hiện cho mọi người thấy sự coi trọng của mình đối với hắn.

Đầu tiên là ban cho một tòa nhà lớn ở khu vực phồn hoa của thành Nghiệp, lại chuẩn bị mấy chục xe tài vật, hơn trăm người hầu kẻ hạ.

Sau đó lại dâng tấu chương lên thiên tử, phong cho Giả Hủ làm Quang lộc huân, trực tiếp từ Quang lộc đại phu trước đó lên một bậc, chính thức đứng vào hàng ngũ Cửu khanh.

Đãi ngộ này là điều mà nhóm mưu sĩ dưới trướng Viên Thiệu đều không có.

Vì tránh hiềm nghi, cho dù thiên tử trong tay, chiếu thư muốn viết thế nào thì viết, trừ việc tự phong cho mình làm Đại tướng quân kiêm Đại tư mã, Viên Thiệu cũng không ban cho các tướng lĩnh hoặc mưu sĩ dưới trướng chức quan hiển hách gì, chỉ phong thêm một số tước vị.

Nhưng hiện tại lại trực tiếp dâng tấu phong Giả Hủ làm Quang lộc huân!

Hơn nữa hàm lượng của chức Quang lộc huân này so với Quang lộc đại phu không chỉ cao hơn một bậc, bởi vì chức Quang lộc đại phu của Giả Hủ là do Đổng Trác thụ phong, Đổng Trác là phản tặc, cho nên chức quan tước vị đi theo hắn thụ phong cũng không có mấy người thừa nhận.

Nhưng Viên Thiệu không phải là phản tặc, mà là đại đại trung thần, gã dâng tấu thỉnh thiên tử ban cho Giả Hủ chức vị chính là danh chính ngôn thuận.

Giả Hủ, hiển nhiên đã trở thành tân quý trong số các mưu sĩ dưới trướng Viên Thiệu.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)