Theo như ghi chép trong lịch sử, Giả Hủ căn bản chưa từng đầu phục Viên Thiệu, mà là vào lúc Tào Tháo lần thứ hai dẫn binh công đánh Uyển Thành thì mới cùng Trương Tụ đầu hàng, từ đó về sau liền một mực hiệu lực cho Tào Tháo, cho đến khi chết đi.
Thế mà bây giờ Giả Hủ lại đột nhiên chạy tới thành Nghiệp.
Hành động này khiến Lưu Hiệp không khỏi kinh ngạc, không rõ trong hành động của Giả Hủ ẩn giấu mưu đồ gì.
“Lát nữa phải tìm Quách Gia thương lượng một chút.”
“Haiz, bị hạn chế thật phiền phức.”
Trong lòng Lưu Hiệp buồn rầu, mặc dù ở trong hoàng cung rất tự do, không có mấy người quản.
Nhưng sự tự do này là có hạn, ví dụ như không thể tùy thời tùy chỗ gọi Quách Gia vào cung, không thể làm một số việc mình muốn làm.
Y và Quách Gia, đều chỉ có thể cách một khoảng thời gian gặp nhau một lần, để tránh bị người khác hoài nghi.
Nhưng mà đây cũng là chuyện không có cách nào, ai bảo hiện tại đang bị người ta khống chế, chỉ có thể âm thầm phát triển, tranh thủ sớm ngày lật mình làm chủ nhân.
……
Viên phủ.
Viên Thiệu cho mời Giả Hủ đến phủ, lại lệnh cho người đi gọi tất cả mưu sĩ dưới trướng tới, tổ chức yến tiệc hoan nghênh Giả Hủ, tỏ vẻ tôn trọng đối với hắn.
Trên yến tiệc, Viên Thiệu ngồi ở chủ vị chính giữa, mà Giả Hủ thì ngồi ở vị trí thượng tọa bên trái Viên Thiệu, mặt mũi được ưu ái tối đa.
“Hôm nay tiên sinh đến đây, thật khiến cho phủ đệ của ta bồng tất sinh huy.”
Viên Thiệu bưng chén rượu cười nói với Giả Hủ.
Ngôn từ và thái độ đều dành cho Giả Hủ đủ mặt mũi.
Giả Hủ cũng giơ chén đáp lễ: “Hủ đức mỏng tài mọn, Đại tướng quân lại khách khí như thế, thật khiến Hủ hổ thẹn không dám nhận.”
“Hahaha, tiên sinh hà tất phải khiêm tốn!”
Viên Thiệu cười sang sảng, không chút keo kiệt ý tán thưởng: “Trận Uyển Thành quả thực vô cùng xuất sắc, khiến cho gian tặc Tào Tháo đại bại mà về, tổn thất nặng nề, khiến người ta phấn chấn tinh thần.”
Lời nói vừa dứt, chúng mưu sĩ cũng nhao nhao mở miệng phụ họa ca ngợi.
Lần đại bại này của Tào Tháo ở Uyển Thành là có ý nghĩa phi thường, mặc dù Trương Tụ là bởi vì Tào Tháo làm nhục thê tử của thúc phụ hắn, lúc này mới căm hận trong lòng, động thủ với Tào Tháo.
Nhưng lý do ban đầu Tào Tháo đi thảo phạt Trương Tụ, là Trương Tụ không tuân theo thiên tử hiệu lệnh, cho nên mới xuất binh thảo phạt.
Cho nên lần phản kháng này của Trương Tụ chẳng khác nào đánh vào mặt Tào Tháo, càng khiến cho uy tín của Thiên tử huyện Hứa trực tiếp trượt dốc, ảnh hưởng rất lớn.
Đây đương nhiên là chuyện mà bên Viên Thiệu vui vẻ nhìn thấy.
Mà Giả Hủ với tư cách là người bày mưu tính kế đánh bại Tào Tháo, càng là công thần không thể nghi ngờ; thêm vào đó bản thân hắn vốn đã có danh khí, đương nhiên là xứng đáng được đối đãi như thế.
Mọi người nâng chén cụng ly một hồi, Viên Thiệu cho Thẩm Phối đang ngồi trong bữa tiệc một ánh mắt, người sau lập tức hiểu ý, sau đó chủ động mở miệng.
“Văn Hòa huynh, Trương tướng quân mang theo bá tánh Uyển Thành cùng với bộ chúng đi Dương Châu, vì sao ngươi lại một mình đến thành Nghiệp?”
Câu hỏi này của Thẩm Phối là thay Viên Thiệu hỏi.
Nói chung, trừ phi bất đắc dĩ, nếu không mưu sĩ rất ít khi rời bỏ người mình đang hiệu lực.
Giả Hủ ở chỗ Trương Tụ luôn được hậu đãi, Trương Tụ và hắn là đồng hương, đối với hắn cũng không thể nói là không tôn kính; cho nên Trương Tụ đi Dương Châu, Giả Hủ đáng lẽ nên cùng đi theo mới phải, vì sao lại một mình đến thành Nghiệp?
Điều này không thể nào nói nổi.
“Haiz.”
Mà nhắc đến chuyện này, Giả Hủ nhịn không được thở dài một tiếng, trên mặt tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Kẻ hèn này có chuyện khó nói, ta cũng là bất đắc dĩ.”
“Trương tướng quân bởi vì phản kháng Tào Tháo, giết hại trưởng tử của Tào Tháo, cho nên lo lắng bị trả thù, mới đến Dương Châu; thế nhưng hắn đi Dương Châu cũng không phải là chạy trốn, mà là muốn đầu phục ngụy đế.”
Giả Hủ và thúc phụ của Trương Tụ là Trương Tế quan hệ không tệ, nếu bên Viên Thiệu không có thiên tử, có lẽ hắn còn sẽ thuyết phục Trương Tụ cùng đầu phục Tào Tháo, đánh cược một lần xem lòng dạ Tào Tháo và người thừa kế của hắn có rộng rãi hay không.
Nhưng bên Viên Thiệu cũng có thiên tử, Giả Hủ liền không muốn đánh cược.
Hắn vừa dứt lời, mọi người có mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Tên ngu xuẩn này!”
Viên Thiệu nghe xong, nhịn không được chửi thầm Trương Tụ một câu.
Bây giờ đi đầu phục Viên Thuật chẳng khác nào đi chịu chết sao?
Thật đúng là ngu không ai bằng!
Cũng khó trách Giả Hủ sẽ bỏ Trương Tụ mà đi, đi theo tên ngu xuẩn này, sớm muộn gì cũng mất mạng.
Lý giải rõ ràng nguyên do, Viên Thiệu lắc đầu thở dài: “Vốn tưởng rằng Trương Tụ là bậc hào kiệt, nhưng bây giờ xem ra, cũng bất quá chỉ là kẻ thiển cận.”
“Viên Thuật ngụy đế đại nghịch bất đạo, anh hùng thiên hạ đều nên cùng nhau thảo phạt, Trương Tụ muốn cùng phản tặc cấu kết, tiên sinh rời bỏ hắn mà đi là hành động sáng suốt, cái gọi là chim khôn chọn cành mà đậu, chính là đạo lý này.”
Giả Hủ nghe vậy cũng thở dài: “Mặc dù Trương tướng quân đối đãi với ta không tệ, nhưng ta là thần tử nhà Hán, ăn lộc nhà Hán, thật sự không thể nào đi theo nghịch tặc.”
Mọi người nhao nhao khen phải.
Đều ăn ý không nhắc tới chuyện Giả Hủ trước kia là bộ tướng của Đổng Trác, lại từng hiến kế cho Lý Giác, Quách Tỷ.
Kẻ thức thời là tuấn kiệt.
“Vậy thì tiên sinh.”
Viên Thiệu buông chén rượu xuống, ánh mắt nhìn về phía Giả Hủ, hỏi: “Lần này ngài đến thành Nghiệp, là muốn hiệu lực cho bệ hạ, phụ tá nhà Hán sao?”
Mục đích nói nhiều như vậy, chính là vì hỏi ý đồ đến đây của Giả Hủ.
Giả Hủ nghe vậy không chút do dự trả lời: “Không sai, như hôm nay thiên hạ đại loạn, trước có Tào Tháo giả mượn danh nghĩa thiên tử, sau lại có Viên Thuật tự lập làm đế, Hủ thấy thế vô cùng đau lòng lo lắng.”
“May mắn thay bệ hạ có Đại tướng quân cùng chư vị đại nhân phụ tá, sau này nhất định có thể giết chết nghịch tặc, trùng kiến cơ nghiệp Đại Hán, để cho Đại Hán một lần nữa huy hoàng!”
“Hủ tuy bất tài, nhưng nguyện góp một phần sức mọn!”
Một phen nói chuyện này của Giả Hủ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, hoàn toàn phù hợp với chính trị chính xác vào lúc này, còn có tư tưởng trung tâm phù tá nhà Hán.
Viên Thiệu nghe xong mừng rỡ, lập tức nói: “Nếu được tiên sinh tương trợ, như hổ mọc thêm cánh! Tiên sinh thật là người trọng nghĩa!”
“Mau mau mau! Rót rượu rót rượu! Ta kính tiên sinh một chén!”
Nói là đầu phục thiên tử, thực chất chính là đến đầu phục hắn!
Bất quá chỉ là lời nói trên mặt mà thôi.
Đương nhiên Viên Thiệu có thể hiểu được, cho nên gã mới cảm thấy mừng rỡ như điên, bởi vì nhân tài như Giả Hủ quả thực là khó gặp, tài cán so với Thư Thụ, Điền Phong, Thẩm Phối chỉ có hơn chứ không kém!
Bây giờ nguyện ý gia nhập dưới trướng, gã sao có thể không cao hứng?
Bầu không khí trên yến tiệc trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều, rượu ngon món ngon dâng lên như nước chảy, mỹ nhân nhảy múa, nhạc công tấu nhạc.
Mọi người nâng chén chúc rượu, trong lúc nhất thời khách chủ đều vui vẻ.
Ở một vị trí cuối dãy bên phải, Quách Gia vừa nhấm nháp rượu ngon, vừa quan sát, ánh mắt nhìn như đang thưởng thức vũ điệu của vũ cơ, kỳ thực lại đang nhìn chằm chằm Giả Hủ.
“Giả Văn Hòa.”
Trong lòng Quách Gia lẩm nhẩm tên này.
Trực giác mách bảo hắn, mục đích đối phương đến thành Nghiệp tuyệt đối không có khả năng đơn giản như vậy, nhất định là có điều khác.
Bởi vì hắn từng nghe nói qua về Giả Hủ.
Trong mắt hắn, người này cực kỳ giỏi bo bo giữ mình, hơn nữa trí mưu nhãn quang hơn người, xứng đáng là nhất lưu, tuyệt đối không có khả năng là loại người sẽ trung thành với nhà Hán.
Thậm chí từ một ý nghĩa nào đó mà nói hai người bọn họ rất giống nhau.
Hắn là vì tìm kiếm một minh chủ có thể cho hắn thi triển tài năng, nhưng người này là ai thì không sao cả; mà Giả Hủ thì là muốn bảo toàn bản thân đồng thời hưởng thụ vinh hoa phú quý, thuần phục với ai cũng không sao cả.
Trên điểm này bọn họ là hai người tâm ý tương thông, chỉ là theo đuổi khác nhau mà thôi.
Trong lúc Quách Gia nhìn chằm chằm Giả Hủ, người sau dường như cũng đã nhận ra, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt hai người vừa vặn giao nhau giữa không trung.
Quách Gia khẽ mỉm cười, giơ chén rượu lên.
Giả Hủ thản nhiên giơ chén đáp lễ.
Giờ phút này, trong lòng hắn hiện lên một ý nghĩ.
“Người này tuổi còn trẻ như vậy mà đã ở trong hàng ngũ mưu sĩ của Viên Thiệu, rốt cuộc là xuất thân bất phàm, hay là có tài kinh thiên?”