Sau khi hoàn thành việc sắc phong cho Chân Mật, lại đơn giản hỏi han vài câu, Lưu Hiệp liền để nàng lui xuống nghỉ ngơi.
Người ta đường xa đến, chắc chắn phải nghỉ ngơi cho tốt đã.
Chung quy không thể bởi vì người ta xinh đẹp, liền ở ngay tại đại điện này giữ người ta lại trò chuyện, như vậy e là thất lễ.
Tuy nhiên, vì duy trì hình tượng người tốt trước mặt Thư Thụ, Lưu Hiệp vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Chân Mật rời đi, giả vờ ra vẻ si mê.
Mãi đến khi thân ảnh Chân Mật biến mất, y mới luyến tiếc thu hồi ánh mắt, sau đó nói với Thư Thụ: “Ái khanh còn có chuyện gì khác sao? Nếu không có việc gì thì lui xuống trước đi.”
“Trẫm muốn đi tìm Chân quý nhân tâm sự một chút.”
Nhìn thấy bộ dạng nôn nóng của Lưu Hiệp, khóe miệng Thư Thụ không nhịn được khẽ giật giật, rất có cảm giác hoa nhài bị heo ủi.
Thật là... tiện nghi cho hắn ta.
Trong lòng thở dài, Thư Thụ chắp tay nói: “Bệ hạ, vậy thần xin phép cáo lui trước.”
Nói xong liền xoay người rời khỏi đại điện.
Chờ Thư Thụ đi rồi, một gã hoạn quan bên cạnh tiến lên hỏi: “Bệ hạ, có cần nô tài đi thông báo Chân quý nhân chuẩn bị thị tẩm không?”
Hắn nghe được lời Lưu Hiệp vừa nói, cho rằng Lưu Hiệp muốn lập tức lâm hạnh vị Chân quý nhân vừa tiến cung này.
Lưu Hiệp sắc mặt cứng đờ, vội vàng nói: “Trẫm đột nhiên cảm thấy thân thể hơi khó chịu, hay là muộn một chút đi.”
Vừa rồi y chỉ là vì muốn làm bộ làm tịch trước mặt Thư Thụ mà thôi.
Dù sao người ta cũng mới ngày đầu tiên vào cung, y cũng chưa đến mức ban ngày ban mặt đã hành sự.
Nói xong, Lưu Hiệp liền đứng dậy rời khỏi đại điện.
Là một người kiếp trước ngay cả yêu đương cũng chưa từng, trai tân chính hiệu, bên cạnh đột nhiên bị nhét vào một người vợ, nói thật lòng, tâm tình Lưu Hiệp bây giờ có chút vi diệu.
Y thật sự không có kinh nghiệm phương diện này!
Hơn nữa về sau nên dùng thái độ gì để đối đãi với Chân Mật?
Lưu Hiệp vừa đi ra khỏi đại điện, vừa suy nghĩ trong lòng.
Y thật sự không có kinh nghiệm phương diện này.
Nhưng về sau phải ở chung với Chân Mật sớm tối, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, vấn đề này lại không thể không suy xét.
Ngay lúc Lưu Hiệp trầm tư, lúc nào không hay đã đi đến cửa cung, sau đó liền nhìn thấy từng chiếc xe ngựa dừng ở ngoài cửa cung.
Trương Cáp và Cao Lãm đang chỉ huy cấm vệ chuyển từng cái hộp từ trên xe xuống, sau đó đưa vào trong hoàng cung.
“Đây là cái gì?”
Lưu Hiệp nghi hoặc, bèn tiến lên hỏi Trương Cáp.
Trương Cáp nhìn thấy Lưu Hiệp lại đến đây, vội vàng hành lễ, sau đó cung kính đáp: “Bẩm bệ hạ, đây đều là lễ vật mà Chân thị đưa đến.”
“Chân thị? Lễ vật?”
Lưu Hiệp nhướng mày, bảo Trương Cáp mở vài cái hộp ra.
Chỉ thấy bên trong hộp chất đầy đủ loại tài vật, như gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu, đồ dùng tinh xảo, tranh chữ, đồ bày biện các loại...
Khiến Lưu Hiệp chưa từng trải sự đời lập tức hoa mắt!
Sau đó, y nhìn lướt qua những chiếc xe ngựa dừng ở ngoài cung.
Ước chừng không dưới trăm chiếc, hơn nữa đều là loại xe ngựa chở hàng, trên mỗi chiếc xe đều chất đầy mấy chục cái hộp.
Có thể tưởng tượng được số của cải này rốt cuộc khổng lồ đến mức nào.
“Chân thị này... quả là chân có tiền a.”
Lưu Hiệp thầm cảm thán trong lòng, hiển nhiên đây đều là của hồi môn của Chân thị cho Chân Mật, chẳng qua chỉ là mượn danh nghĩa là lễ vật mà thôi.
Giàu có như vậy, khó trách Viên Thiệu muốn lôi kéo Chân thị.
Nếu có thể lôi kéo được Chân thị về phía mình thì tốt biết mấy...
……
Hoàng cung ở thành Nghiệp này tuy xa xa không bằng ở Lạc Dương.
Nhưng cũng có bảy, tám cung điện lớn nhỏ.
Sau khi tiếp nhận sắc phong, Chân Mật được hoạn quan dẫn đến một Thiên điện, sau này nơi này chính là chỗ ở của nàng.
“Chân quý nhân, người nghỉ ngơi trước đi, nô tài xin phép cáo lui.”
Hoạn quan đưa Chân Mật đến nơi, liền muốn cáo lui, nhưng lúc này Chân Mật lại lên tiếng gọi hắn lại.
“Công công xin dừng bước.”
Tên hoạn quan nghe vậy dừng bước, khom người nói: “Chân quý nhân còn có gì phân phó?”
Chân Mật do dự một chút, rồi mới nói: “Tỳ nữ của ta hiện giờ vẫn còn ở bên ngoài hoàng cung, không biết công công có thể dẫn cô ấy vào đây được không?”
Theo quy củ, hậu phi vào cung có thể mang theo một nha hoàn thân cận, vì vậy yêu cầu này cũng không quá đáng.
Có điều nàng là đi theo Thư Thụ vào cung một mình, hiện giờ nha hoàn thân cận của nàng vẫn còn ở trong đoàn xe; mà nàng hiện giờ đã tiếp nhận sắc phong trở thành quý nhân, không thể tuỳ ý ra khỏi cung, cho nên chỉ có thể nhờ hoạn quan trong cung truyền tin.
“Nô tài đi ngay.”
Hoạn quan cung kính đáp ứng, sau đó rời đi.
Chờ hoạn quan rời đi, Chân Mật khẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó đưa mắt nhìn tẩm cung trống trải, trong đôi mắt long lanh như nước thu lóe lên vẻ cô đơn.
“Từ nay về sau, nơi này chính là nhà của ta.”
Trong lòng Chân Mật cảm thấy ngỡ ngàng, từ nhỏ đến lớn nàng rất ít khi ra ngoài, đây là lần đầu tiên rời xa nhà đến như vậy.
Mọi thứ ở đây đối với nàng mà nói đều hoàn toàn xa lạ.
Nơi xa lạ, hoàn cảnh xa lạ, và...
Người xa lạ.
Nghĩ đến đây, Chân Mật không khỏi nhớ tới vị bệ hạ mà mình nhìn thấy ở đại điện lúc nãy, tuy lúc đó không thể ngẩng đầu nhìn thẳng, nhưng nàng vẫn nhân cơ hội len lén nhìn một cái,
Rất trẻ tuổi, lớn hơn nàng không bao nhiêu, dung mạo cũng rất tuấn tú.
Hơn nữa, theo lời đồn đại, vị thiên tử này cũng không tính là xấu, chỉ là có chút nhu nhược vô năng mà thôi.
Người như vậy có vẻ như cũng không khó ở chung.
Nghĩ tới nghĩ lui, Chân Mật liền cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến, không nhịn được ghé vào bàn trang điểm ngủ thiếp đi.
……
Lưu Hiệp đi dạo trong hoàng cung cho đến khi trời sắp tối.
Sau khi do dự hồi lâu, y quyết định vẫn nên đến chỗ Chân Mật xem sao, dù sao người ta cũng vừa mới vào cung, ít nhiều gì cũng phải an ủi hỏi han một chút.
Thuận tiện dùng bữa tối cùng nàng.
Thế là Lưu Hiệp liền trực tiếp đi đến Thanh Lễ cung, nơi Chân Mật đang ở, định xem tình hình của nàng thế nào.
Kết quả vừa bước vào tẩm cung, liền nhìn thấy Chân Mật đang ngủ gục trên bàn trang điểm, lúc này một tia nắng chiều vừa vặn chiếu lên người nàng, tựa như phủ lên toàn thân nàng một tầng ánh sáng màu vàng.
Khuôn mặt xinh đẹp yên tĩnh ấy, thậm chí còn xinh đẹp hơn cả ánh hoàng hôn trên trời.
Khung cảnh này, khiến Lưu Hiệp ngẩn người.
Đứng im tại chỗ nhìn ngắm hồi lâu, Lưu Hiệp mới thu hồi ánh mắt, suy nghĩ một chút rồi bước tới, khoác lên người Chân Mật một chiếc áo choàng.
Mặc dù động tác của y rất nhẹ nhàng, nhưng trong nháy mắt chạm vào người Chân Mật, nàng liền giật mình tỉnh giấc.
“Bệ, bệ hạ?”
Nhìn thấy Lưu Hiệp không biết đến từ lúc nào, Chân Mật tỏ ra hoảng hốt, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Nhưng vì nằm ngủ trên bàn trang điểm quá lâu, chân hơi tê dại, vừa đứng dậy liền mềm nhũn, suýt nữa thì ngã xuống.
“Cẩn thận!”
Lưu Hiệp nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ lấy Chân Mật.
Bị Lưu Hiệp chạm vào người, Chân Mật như nai con bị kinh hãi, toàn thân run run, vội vàng lui về phía sau một bước, cúi đầu nói với vẻ mặt căng thẳng: “Thiếp, thiếp thất lễ, không biết bệ hạ giá lâm.”
Lúc này trong lòng nàng vô cùng hối hận, tại sao lại ngủ thiếp đi chứ?
Thậm chí ngay cả thiên tử giá lâm cũng không phát hiện ra!