Nhắc đến chiến sự tiền tuyến, chưa chờ Thẩm Phối mở lời, Viên Thượng liền nhanh miệng bẩm báo với Viên Thiệu.
“Phụ thân, hiện tại chiến sự tiền tuyến thuận lợi vô cùng.”
“Nhan Lương Văn Xú hai vị tướng quân cùng với quân đội của Lữ Bố, Lưu Bị, cùng nhau tiến công Dương Châu, thế như chẻ tre. Ngụy đế tuy phái binh chống cự, nhưng căn bản khó lòng địch nổi.”
“Thêm vào đó Giang Đông Tôn Sách cũng xuất động đại quân thảo phạt, bị kẹp giữa hai mặt, diệt vong của Ngụy đế bất quá chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Ngoài ra bao gồm việc cung ứng lương thảo tiền tuyến, thống kê tướng sĩ tử thương và công tác an ủi sau chiến tranh, còn có các khoản chi tiêu và mua sắm vũ khí trong năm nay, hài nhi đều đã xử lý ổn thỏa.”
Những điều Viên Thượng nói đều là do Quách Gia báo cáo lại.
Hắn chẳng qua chỉ thuật lại nguyên văn mà thôi.
Viên Thiệu nghe xong gật đầu, tán thưởng: “Không tồi, xem ra con đã dụng tâm rồi, làm tốt hơn so với nhị ca của con.”
“Sau này việc quân sự cứ để con toàn quyền phụ trách, con cũng nên thử độc lập đảm đương một phía.”
Khoảng thời gian qua, biểu hiện của Viên Thượng khiến Viên Thiệu vô cùng hài lòng.
Hắn không ngờ tiểu nhi tử của mình lại có tài năng xử lý quân vụ như vậy, hơn xa nhị tử Viên Hi.
Viên Thượng nghe vậy mừng rỡ, kích động nói: “Hài nhi nhất định không phụ lòng phụ thân!”
Trước kia hắn chỉ phụ trách quân vụ thành Nghiệp, nhưng hiện tại lại là toàn bộ quân vụ, hai bên hoàn toàn khác biệt một trời một vực!
Đồng thời cũng chứng minh phụ thân càng thêm tín nhiệm hắn.
Nghĩ đến đây, Viên Thượng nhịn không được đưa mắt nhìn về phía Quách Gia.
Vị quân sư kia vẫn đứng sau mọi người, chỉ mỉm cười.
Thật là khiêm tốn...
……
Hoàng cung.
“... Sự việc đã xảy ra như vậy, trận này ba vạn đại quân của Tào Tháo bị Trương Tú tiêu diệt toàn bộ, ngay cả đại tướng Điển Vi, trưởng tử Tào Ngang, cháu trai Tào An Dân cũng bỏ mạng.”
Sau khi rời khỏi phủ Viên gia, Quách Gia liền vào hoàng cung bẩm báo với Lưu Hiệp.
Mà Lưu Hiệp nghe xong thì mặt mũi biến sắc, kinh ngạc vô cùng.
Đến rồi đến rồi, cái gọi là “một phát súng hại ba hiền” cộng thêm một con ngựa trong truyền thuyết đây mà!
Chiến tích lừng danh của Tào lão bản xuất hiện rồi!
Chẳng trách trước khi Quách Gia đến, Thư Thụ còn vào cung thỉnh cầu ban thưởng cho Trương Tú, thì ra là vì chuyện này.
“Xem ra trong số mệnh Tào lão bản phải có kiếp nạn này rồi.”
“Viên Thiệu cũng thật là thâm độc, ném muối vào vết thương của người ta.”
Trong lòng Lưu Hiệp thương cảm cho Tào lão bản một phút, sau đó mới cảm khái nói: “Cho nên nói, ham mê nữ sắc không phải là thói quen tốt, trên đầu chữ sắc là con dao.”
Quách Gia cười nói: “Đúng vậy, thần cũng cảm thấy kinh ngạc, bởi vì chuyện này thật sự có chút... khó hiểu.”
“Lần này Tào Tháo tổn thất thảm trọng, bất kể là vì báo thù hay muốn giữ thể diện, sau này chắc chắn sẽ lại thảo phạt Trương Tú.”
“Lần này, Trương Tú e rằng sẽ phải chết rất khó coi.”
Trong lòng Quách Gia dự đoán, kết cục của Trương Tú sau này chắc chắn sẽ chết rất thảm, bởi vì đây chính là thù giết con.
Hiện tại Tào Tháo tuyệt đối hận không thể băm thây Trương Tú ra.
“Chết không được đâu, yên tâm đi.”
Lưu Hiệp vừa nghe, thuận miệng phủ định lời khẳng định của Quách Gia.
Quách Gia nhướn mày hỏi: “Bệ hạ vì sao lại nói như vậy? Chẳng lẽ Trương Tú còn có chỗ dựa nào sao? Lưu Biểu không thể nào xuất binh cứu hắn chứ?”
Lần này Trương Tú đánh cược, mặc dù khiến Tào Tháo tổn thất nặng nề, nhưng bản thân Tào Tháo chưa chết, nhất định sẽ tăng gấp lực lượng báo thù; trước kia Lưu Biểu còn không dám xuất binh viện trợ Trương Tú, huống chi là bây giờ?
Lưu Hiệp cười giải thích: “Tào Tháo là một vị hùng tài hiếm có, có thể nhẫn nhịn những gì người thường không thể nhịn, với tính cách của hắn thì sẽ không giết Trương Tú đâu.”
“Nếu trẫm đoán không lầm, Tào Tháo sẽ tha thứ cho Trương Tú, thu nạp hắn vào dưới trướng.”
“Dù sao ngay cả kẻ thù giết con trai, cháu trai, đại tướng của hắn mà hắn còn có thể tha thứ, danh tiếng này chẳng phải là được dựng lên hay sao? Ngươi nghĩ xem có phải đạo lý này không?”
Có một vị đạo sư đã từng nói rất hay, kẻ phản bội ta ta đều cho hắn một trăm vạn, huống chi là những người trung thành với ta?
Hiểu được thì vỗ tay!
Đương nhiên, lý do Lưu Hiệp dám nói như vậy, là bởi vì trên lịch sử Tào Tháo vốn đã không giết Trương Tú.
“Thần cho là không thể nào, dù sao không giết Trương Tú không đủ để lập uy.”
Quách Gia không tán đồng với lời khẳng định của Lưu Hiệp.
Lưu Hiệp lắc đầu nói: “Xem ra Phụng Hiếu ngươi phán đoán lòng người vẫn còn kém một chút, hoặc là nói ngươi không hiểu rõ con người của Tào Tháo.”
“Có dám đánh cược với trẫm không?”
Quách Gia không từ chối, gật đầu nói: “Được, vậy thần sẽ đánh cược với bệ hạ, đánh cược Tào Tháo có giết Trương Tú hay không.”
Lưu Hiệp nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười tự tin.
Tình huống bình thường y đương nhiên không dám đánh cược với Quách Gia, dù sao đầu óc không bằng người ta; nhưng đều đã xem đáp án rồi, vậy còn sợ cái gì?
Liền để ngươi kiến thức một chút cái gì gọi là đòn tấn công từ tương lai!
Bàn luận xong chuyện này, Lưu Hiệp lại hỏi thăm tình hình của Viên Thuật, mà Quách Gia cũng thành thật bẩm báo lại.
Biết được Viên Thuật hiện tại bị bốn người Viên Thiệu, Lưu Bị, Lữ Bố còn có Tôn Sách vây đánh, trong lòng Lưu Hiệp không khỏi dâng lên vài phần đồng cảm cho vị khô lâu vương này.
Thảm, thật sự là quá thảm.
Nhưng ai bảo hắn cứ phải làm cái trò tự lập làm đế kia chứ.
Mọi người không đánh ngươi thì đánh ai?
Quách Gia nói: “Viên Thuật không đủ gây lo ngại, thần cho rằng người thật sự cần phải kiêng kỵ, hẳn là Tiểu Bá Vương Giang Đông Tôn Sách.”
“Viên Thuật có thể chiếm cứ một vùng đất Hoài Nam rộng lớn như vậy, hoàn toàn dựa vào Tôn gia chinh chiến giành được cho hắn, không có Tôn gia làm chỗ dựa, Viên Thuật không chống đỡ được bao lâu.”
“Mà hiện tại Tôn Sách chiếm cứ sáu quận Giang Đông, đợi đến khi Viên Thuật thất bại, hắn có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản phần lớn đất của Viên Thuật, thay thế Viên Thuật trở thành thế lực mới ở Hoài Nam.”
“Trận chiến này, e rằng hắn mới là người hưởng lợi nhiều nhất.”
Lời phân tích của Quách Gia không phải là không có lý.
Bởi vì cho dù là Viên Thiệu, Lưu Bị hay Lữ Bố, sau khi đánh bại Viên Thuật tuy cũng có thể chia chác lợi ích từ Dương Châu, nhưng ai có thể cướp được nhiều bằng thế lực bản địa như Tôn Sách?
Uy vọng và nền tảng của Tôn gia đặt ở đó.
“Tôn Sách sao?”
Lưu Hiệp trầm ngâm một lát, trong lòng bắt đầu suy tư.
Theo ghi chép lịch sử thì Tôn Sách là vào năm Kiến An thứ năm bị thích khách đâm bị thương, không trị khỏi mà chết, sau đó Tôn Thập Vạn mới tiếp quản quyền hành ở Giang Đông.
Hiện tại là năm Kiến An thứ hai, cách thời điểm Tôn Sách chết còn ba năm.
Nhưng hiện tại y xuyên không đến đây ảnh hưởng đến cục diện thiên hạ, Tôn Sách có còn chết nữa hay không cũng không nhất định, nếu như không chết...
Lưu Hiệp nghĩ đến chiến tích của Tôn Sách, da đầu có chút tê dại.
Tôn Sách chính là một Lữ Bố có dũng có mưu, vừa có thể đánh trận vừa biết chơi chính trị, chỉ số thông minh và chỉ số EQ đều gần như max level, trừ chết sớm ra thì không có khuyết điểm nào.
Nhưng nếu như tên này không chết, thì uy hiếp sau này không phải là nhỏ.
Hơn nữa nhìn từ việc Tôn gia lén giấu ngọc tỷ truyền quốc, cũng có thể thấy được đầy dã tâm, không giống như những gì một vị trung thần nên làm.
“Thôi thôi, nghĩ những thứ đó còn quá xa.”
Lưu Hiệp từ bỏ suy nghĩ, dù sao đây cũng không phải là chuyện y có thể quyết định, chỉ có thể đi một bước xem một bước.
Trước mắt cần phải làm vẫn là tiếp tục ẩn nhẫn, tích lũy thực lực!