Nói đến việc Chân Mật tiến cung, Lưu Hiệp liền không còn buồn ngủ nữa. Trong lòng y có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi Quách Gia.
“Phụng Hiếu cho Chân Mật tiến cung, là muốn lôi kéo Trung Sơn Chân thị đến phò tá cho Trẫm sao?” Lưu Hiệp hỏi thẳng.
Thời cổ đại, hôn nhân của những gia tộc hào môn thế gia này đều xuất phát từ góc độ lợi ích. Y không cho rằng Quách Gia chỉ đơn thuần là muốn đưa một mỹ nhân đến cho mình.
Quách Gia gật đầu: “Quả thực là như thế. Trung Sơn Chân thị là gia tộc giàu có bậc nhất Ký Châu, nếu có thể lôi kéo được bọn họ, đối với bệ hạ sẽ rất có ích.”
“Có điều mục đích chủ yếu lần này của thần, là muốn ly gián hai huynh đệ Viên Hi, Viên Thượng; việc đưa Chân Mật vào cung, lôi kéo Chân thị, chẳng qua chỉ là thuận tay mà làm, mong Bệ hạ thứ lỗi cho thần tự tiện làm chủ.”
Ly gián hai huynh đệ Viên Hy, Viên Thượng thì không có vấn đề. Nhưng lại tự tiện làm chủ đưa Chân Mật vào hậu cung của Thiên tử, thậm chí ngay cả tấu trình xin ý chỉ của Thiên tử cũng không có, đây chính là bất kính với bậc quân vương.
“Ài! Phụng Hiếu nói gì vậy!”
Lưu Hiệp vung tay lên, hiên ngang lẫm liệt nói: “Cái gọi là tướng tại ngoại, quân mệnh có thể không theo, ngươi suy nghĩ cho trẫm, trẫm há lại là loại người cố chấp cổ hủ sao?”
“Ngươi cứ yên tâm làm việc lớn đi, trẫm tin tưởng ngươi!”
Nói đùa, người ta vừa giúp y lôi kéo thế lực, vừa đưa mỹ nữ đệ nhất thiên cổ đến làm vợ mình, y tức giận cái gì chứ? Trừ khi y là đệ đệ của Bất Tri Hỏa Vũ, không biết điều.
“Đa tạ Bệ hạ.”
Nhận được ân chuẩn của Lưu Hiệp, Quách Gia thở phào nhẹ nhõm. Kỳ thực hắn vẫn luôn lo lắng về chuyện này. Dù sao thì quân thần, phụ tử, đều là lễ nghi luân lý cần phải tuân thủ từ xưa đến nay, tự tiện vượt qua rất dễ bị Thiên tử hoài nghi. May mắn thay, vị Bệ hạ mà hắn đang phụ tá không phải là loại người cổ hủ.
Sau khi nói xong chuyện này, Lưu Hiệp tiếp tục truy hỏi: “Cơ mà Phụng Hiếu, nếu sau khi Chân Mật vào cung mà phát hiện ra việc qua lại, mưu đồ giữa trẫm và ngươi, vậy phải làm sao?”
“Nếu muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của Trung Sơn Chân thị, để cho cô ta biết chuyện là điều tất yếu. Nhưng làm như vậy cũng sẽ gia tăng nguy cơ bị bại lộ.”
Đây mới là điều Lưu Hiệp lo lắng nhất.
Tại sao y có thể tín nhiệm Trương Cáp, Cao Lãm cùng với Quách Gia?
Là bởi vì trong lịch sử ghi chép về bọn họ tương đối chi tiết, hơn nữa hiện tại đúng lúc là thời điểm bọn họ chưa quy thuận bất kỳ thế lực nào, cho nên y có thể lợi dụng thân phận Thiên tử cùng với việc vẽ ra một tương lai tươi đẹp để thu phục bọn họ.
Quan trọng nhất là bọn họ đều chưa từng dựa vào bất kỳ thế lực nào.
Nhưng Chân Mật thì khác, trước hết là y không hiểu rõ nàng, trong sử sách cũng không có ghi chép chi tiết; tiếp theo là nàng được gọi vào cung, cũng không phải xuất phát từ nguyện vọng của bản thân; thứ ba là xuất thân từ Chân thị, liên hôn cũng chỉ là vì mưu cầu lợi ích cho Chân thị.
Mà y hiện tại là một Thiên tử không quyền không thế, có cái gì đáng để mưu cầu chứ?
Ngược lại, sau khi biết được mưu đồ của y và Quách Gia mà đi báo cho Viên Thiệu, càng có thể mang đến lợi ích lớn hơn cho Chân thị.
“Chân Mật có thể tin tưởng hay không, hiện tại còn chưa thể nói chắc.”
Quách Gia cho một đáp án mập mờ, sau đó nói: “Đợi cô ấy vào cung, Bệ hạ có thể quan sát một chút.”
“Nếu như không đáng để tin tưởng, vậy thì ngày sau cẩn thận một chút là được; dù sao chỉ cần có tầng quan hệ này, ngày sau đến thời khắc mấu chốt đi tìm kiếm sự giúp đỡ của Chân thị, luôn là lợi nhiều hơn hại.”
Lưu Hiệp suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: “Trẫm hiểu rồi.”
Quách Gia đứng dậy nói: “Như vậy bệ hạ, thần xin phép cáo lui trước.”
“Khoan đã!”
Lưu Hiệp một tay ấn Quách Gia xuống, sau đó lại rót cho hắn một bát canh nhân sâm, cười tủm tỉm nói: “Nào, uống hết bát canh nhân sâm này đi.”
Sắc mặt của Quách Gia lập tức cứng đờ.
Đắng a.
......
Ở bên thành Nghiệp đang vì một Chân Mật mà đấu đá lẫn nhau.
Thì cục diện bên ngoài đã xảy ra biến hóa cực lớn.
Mà nguyên nhân chính là do Viên Thiệu kêu gọi các lộ chư hầu liên hợp thảo phạt phản tặc.
Đúng như dự đoán của mưu sĩ dưới trướng Viên Thiệu, sau khi tin tức này được truyền ra, rất nhiều lời nghi ngờ Viên Thiệu không phù hợp khuôn phép đều biến mất.
Dù sao Viên Thiệu cũng đã công khai đoạn tuyệt với Viên Thuật, còn muốn xuất binh thảo phạt, ai còn có thể nói gã và Viên Thuật là cùng một phe nữa?
Lệnh thảo phạt được ban ra, hai tướng Nhan Lương, Văn Xú dẫn theo năm vạn đại quân, trực tiếp từ huyện Bái xuất phát, tiến về Dương Châu.
Mà Lữ Bố cũng xuất động ba vạn đại quân đi thảo phạt phản tặc.
Còn Lưu Bị thì keo kiệt hơn nhiều.
Tuy hắn đã đoạt lại được huyện Bái, nhưng trong thời gian ngắn muốn gom góp đủ nhân mã thực sự là có chút không thể nào, cho nên chỉ chiêu mộ được hơn một ngàn người; sau đó lại mượn của Lữ Bố hai ngàn người, cộng thêm tàn binh trước đó mới miễn cưỡng gom đủ được hơn năm ngàn người, miễn cưỡng tự thành một quân.
Cứ như vậy, ba phe tạm thời kết thành liên minh thảo phạt Viên Thuật.
Dù sao thảo phạt nghịch thần chính là chính nghĩa lớn nhất thời đại này.
Đặc biệt là nghịch tặc tạo phản xưng đế như Viên Thuật.
Viên Thiệu phò tá Thiên tử, không thể không xuất binh thảo phạt; Lưu Bị là tông thất nhà Hán, ai tạo phản xưng đế người đó chính là kẻ địch; còn Lữ Bố thì càng không cần phải nói, là Ôn Hầu do Thiên tử sắc phong, vốn dĩ là lấy danh nghĩa phò tá Hán thất mà khởi binh, nếu hắn không ra tay căn bản là không nói lý được.
Trước đại nghĩa như vậy, mâu thuẫn giữa các phe đều có thể gác lại.
Còn Tào Tháo bên kia thì không để ý đến lời kêu gọi của Viên Thiệu, hiện tại đang xuất binh công đánh Trương Tú ở Uyển thành.
Lý do cũng rất đơn giản.
Thiên tử ở huyện Hứa hạ chiếu cho Trương Tú xuất binh thảo phạt Viên Thuật, nhưng hắn lại án binh bất động, lúc này mới dẫn đến việc Tào Tháo phái đại quân thảo phạt.
Lưu Biểu ở Kinh Châu thì càng hèn hạ hơn, cho dù là lời kêu gọi của Viên Thiệu, hay là Tào Tháo phái binh công đánh phiên thuộc của mình là Trương Tú, hắn đều giả câm giả điếc, trực tiếp đối ngoại xưng bệnh.
Nhưng cho dù Tào Tháo, Lưu Biểu không tham chiến, tình cảnh hiện tại của Viên Thuật cũng không khá hơn chút nào.
Bởi vì hắn không chỉ phải đối mặt với việc bị ba phe Viên Thiệu, Lữ Bố, Lưu Bị (cái này có thể bỏ qua không tính) liên hợp thảo phạt, còn có mối lo từ nội bộ.
Sau khi hắn xưng đế, Tôn Sách liền công khai đoạn tuyệt với hắn ta.
Hơn nữa còn chiếm cứ Giang Đông tứ quận, như hổ rình rập.
Sau khi biết được tin tức Viên Thiệu kêu gọi các lộ chư hầu thảo phạt phản tặc, hắn là người đầu tiên xuất binh, với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai đoạt lấy hai quận Đan Dương, Lư Giang.
Hiện tại hắn đã chiếm cứ sáu quận Giang Đông, gần như một nửa địa bàn của Dương Châu, hơn nữa còn nhắm thẳng vào Viên Thuật ở Thọ Xuân.
Đến đây, bốn lộ đại quân, cùng nhau thảo phạt Viên Thuật!
Có thể nói là cử thế giai địch!
......
Dương Châu, nói chính xác thì bây giờ phải gọi là Thành quốc.
Sau khi Viên Thuật tự lập làm đế, toàn bộ Dương Châu đều bị hắn hoạch vào lãnh thổ của Thành quốc, mà đô thành thì ở huyện Thọ.
Chẳng qua bên ngoài căn bản không ai thừa nhận mà thôi.
Tin tức các lộ đại quân liên hợp thảo phạt, hiện tại đã được Viên Thuật biết được, sau khi biết chuyện này, hắn ta tức giận đến mức tại chỗ liền mắng chửi ầm ĩ.
“Thứ nghiệt Viên Thiệu! Ngươi dám làm như vậy!”
Trong hoàng cung, Viên Thuật mặc một bộ long bào, đầu đội thiên tử quan miện, phẫn nộ không thôi, ném mạnh tấu chương trong tay lên đầu một tên đại thần phía dưới.
Sau đó hắn tức giận quát lớn với quần thần trong điện: “Truyền chỉ ý của trẫm! Tập kết đại quân nghênh chiến! Trẫm muốn tiêu diệt toàn bộ những tên phản tặc này!”
Tiếng gầm rú phẫn nộ, quanh quẩn khắp đại điện.