Tam Quốc: Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không

Chương 62: Phụng hiếu a, nên uống thuốc rồi

Chương Trước Chương Tiếp

Chân Nghiễm rất rõ ràng mục đích của Viên Thiệu là cái gì.

Chính là muốn mượn hơi Chân thị.

Mà hiến Chân Mật cho thiên tử chính là vì bảo toàn thanh danh.

Nhưng rõ ràng thì rõ ràng, nhưng không có cách nào có thể chống cự.

Trước không nói có thể cự tuyệt chiếu lệnh của thiên tử hay không, cho dù có thể cự tuyệt, Chân thị cũng không thể gánh chịu lửa giận của Viên Thiệu.

“Nhị huynh, chẳng lẽ chỉ có thể đưa muội muội vào cung sao?”

Chân Nghiêu không cam lòng hỏi.

Nàng thật sự không muốn nhìn thấy muội muội của mình nhảy vào một cái hố sâu không thấy đáy, sau này có thể bảo toàn được bản thân hay không còn là một ẩn số.

Cho dù Thiên tử ở thành Nghiệp là thật, nhưng hiện giờ nhà Hán suy yếu, cho dù trở thành phi tần thì có thể làm được gì?

Chân Nghiễm im lặng không nói, trong lòng cũng đang suy nghĩ đối sách.

Nhưng đúng lúc này, một thiếu nữ mặc váy dài màu trắng bỗng nhiên bước vào đại sảnh, nhìn Trương phu nhân và Chân Nghiễm nói: “Mẫu thân, nhị huynh, hai người không cần phải bàn bạc nữa, con đi thành Nghiệp.”

Giọng nói cực kỳ ngọt ngào và trong trẻo, khiến người nghe có cảm giác thoải mái khó tả.

Thiếu nữ này thoạt nhìn khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt trái xoan mang vẻ đẹp cổ điển, dáng người yểu điệu, đôi mắt long lanh có thần, lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng, bên má lộ ra lúm đồng tiền, quả thật là xinh đẹp tuyệt trần.

Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng khó giấu được vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Mà nàng, chính là yêu nữ của Chân gia - Chân Mật! (yêu: nhỏ nhất)

Nhìn thấy Chân Mật, Trương phu nhân kinh ngạc đứng dậy, nhịn không được hỏi: “Mật nhi? Con… chẳng phải con đã ngủ rồi sao?”

Bà ta cố ý đợi Chân Mật ngủ rồi mới gọi các con cái khác đến để thương lượng, không ngờ Chân Mật lại tới.

“Mẫu thân ngày thường chưa từng giục con ngủ sớm, hôm nay bỗng nhiên lại như vậy, con sao có thể không để ý chứ?”

Chân Mật chớp chớp mắt, cười nói.

Trương phu nhân nhất thời á khẩu.

Sau đó, Chân Mật lại nhìn về phía nhị ca Chân Nghiễm, nghiêm túc nói: “Nhị huynh, chiếu lệnh của Thiên tử đã đến, nếu muội không đi, sẽ khiến toàn bộ Chân thị gặp tai họa.”

“Muội cũng là con cái của Chân gia, vì lợi ích của gia tộc mà hy sinh là trách nhiệm mà muội nên làm, sao có thể bảo toàn bản thân?”

“Hơn nữa, đây cũng là chuyện không thể trốn tránh.”

Tuy Chân Mật còn nhỏ tuổi, nhưng tâm trí đã rất trưởng thành.

Điều này có liên quan đến việc nàng từ nhỏ đã đọc nhiều sách thánh hiền.

Nàng rất rõ ràng tình cảnh hiện tại của Chân gia, không thể nào chống lại được gã khổng lồ như Viên thị, lần hạ chiếu này phần lớn là ý của Viên Thiệu, không đi chỉ khiến Viên Thiệu nổi giận, lại cho đối phương lý do để trừng phạt Chân gia.

“Nhưng muội muội…”

Chân Khương rưng rưng nước mắt, còn muốn tiếp tục khuyên can.

Nhưng Chân Mật chỉ khẽ lắc đầu với nàng, sau đó mỉm cười nói: “Tứ tỷ không cần lo lắng, Thiên tử ở thành Nghiệp cũng chưa chắc đã là giả, đúng không?”

“Năm xưa, người xem tướng cho con từng nói muội có mệnh đế hậu, hiện giờ được triệu vào cung, cũng coi như là ứng nghiệm lời tiên tri, tứ tỷ nên vui mừng cho muội mới đúng.”

Chân Khương cảm thấy sống mũi cay cay, xoay người sang chỗ khác khóc thút thít.

Trương phu nhân nghe vậy thì đầy áy náy nói: “Đều tại ta, năm xưa không nên tìm thầy tướng nào đến xem tướng, nếu không cũng sẽ không có tai họa ngày hôm nay.”

Kết thân với Viên thị thì không sao, vào cung mới là hung hiểm khó lường.

Mà tất cả những điều này đều bởi vì tám chữ tiên đoán “Phượng mệnh nhập thân, quý không thể tả” của vị thầy tướng kia năm xưa.

Lúc này, trong lòng Trương phu nhân thật sự hối hận vô cùng.

“Thôi được rồi.”

Chân Nghiễm dài thở dài một tiếng, đưa ra quyết định cuối cùng: “Đã như vậy, vậy thì từ ngày mai bắt đầu chuẩn bị đi, đưa muội muội đến thành Nghiệp.”

Hắn nhìn Chân Mật lớn lên, đương nhiên biết tính cách của nàng.

Tuy bề ngoài có vẻ nhu nhược, nhưng tính cách lại rất kiên cường, hơn nữa rất có chủ kiến, sẽ không dễ dàng thay đổi.

Đã nàng quyết định vào hậu cung của Thiên tử.

Vậy thì bọn họ có khuyên can thế nào cũng vô ích.

Bây giờ chỉ có thể hy vọng vị Thiên tử kia là thật.



Sau khi quyết định đưa Chân Mật đến thành Nghiệp, trên dưới Chân gia đều bắt đầu chuẩn bị cho nàng vào cung.

Đầu tiên là các loại tài sản, ví dụ như vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là, son phấn trang sức, lễ vật các loại, những thứ này đều là vật dụng cần thiết.

Bởi vì cho dù là vào cung, chi tiêu cũng không thể thiếu.

Phải biết rằng vị Thiên tử này là một mình chạy trốn từ huyện Hứa đến thành Nghiệp, hiện tại không một xu dính túi, hoàn toàn dựa vào Viên thị cung cấp; trong hoàn cảnh này, Chân Mật vào cung, chẳng lẽ còn muốn Viên thị phụ trách chi tiêu cho nàng sao?

Chân gia không thiếu số tiền này, cũng không muốn nữ nhi bảo bối của mình sống trong cung mà còn phải tằn tiện, cho nên bắt đầu chuẩn bị rầm rộ.

Chỉ riêng các loại tài sản đã chuẩn bị tới hơn trăm xe ngựa!

Ngoài ra, cộng thêm quần áo các loại, sách Chân Mật thích đọc, vật dụng hàng ngày, vân vân… tổng cộng lên tới gần một trăm năm mươi xe ngựa.

Ngoài ra, gia nhân, nha hoàn… cũng sắp xếp hơn trăm người.

Đây không thể nghi ngờ là khá lớn, nhưng đối với tài lực khủng khiếp của Chân gia mà nói, vẫn chỉ là lông bò, chín trâu mất một sợi lông.

Cũng bởi vì thành Nghiệp và Trung Sơn cách nhau không xa, mà sản nghiệp của Chân gia lại phân bố khắp Ký Châu, có thể cung cấp tài chính cho Chân Mật bất cứ lúc nào; nếu không, với sự giàu có xa xỉ của Chân gia, ít nhất cũng phải chuẩn bị sính lễ năm trăm xe ngựa trở lên mới xứng với đẳng cấp và thân phận của Chân gia.

Cứ như vậy, sau khi chuẩn bị đủ ba ngày, Chân Mật mang theo một trăm năm mươi xe đồ đạc và hơn trăm gia nhân, trong tiễn đưa của người thân, khởi hành rời khỏi huyện Vô Cực, hướng thành Nghiệp mà đi.

Mà lúc này, hoàng cung thành Nghiệp.

Lưu Hiệp cũng cuối cùng tìm được cơ hội gặp Quách Gia.

Lương đình trong hậu hoa viên.

“Phụng Hiếu, ngươi thật lâu rồi không vào cung gặp trẫm.”

Lưu Hiệp hơi bất mãn nói với Quách Gia, khoảng thời gian này không có Quách Gia bồi y nói chuyện, y thực sự chán chết.

Quách Gia chắp tay nói: “Khoảng thời gian này thần thực sự rất bận, Viên Thượng ngày càng trọng dụng thần, coi thần như tâm phúc, thần thực sự không có cơ hội vào cung bái kiến bệ hạ, mong bệ hạ thứ tội.”

“Bận thì bận, cũng phải chú ý sức khỏe chứ,”

Lưu Hiệp nói với giọng đầy quan tâm, sau đó đưa một bát nhân sâm đại bổ đã pha tới trước mặt Quách Gia, nụ cười hiền từ.

“Đây là trẫm chuẩn bị cho ngươi.”

“Uống thuốc đi, Phụng Hiếu.”

Quách Gia trong lịch sử mới ba mươi tám tuổi đã qua đời.

Đương nhiên, không loại trừ nguyên nhân là do Tào lão bản dùng người quá mức, không biết thương hoa tiếc ngọc, nhưng Lưu Hiệp cho rằng mình là một lão bản tốt, hắn không muốn vị quân sư lao lực này của mình lại có cùng số phận như trong lịch sử, vì vậy phải bồi bổ cho người ta mới được.

“Vâng, bệ hạ.”

Quách Gia hơi bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại hơi ấm áp, nhận lấy cái bát, nhấp một ngụm nhỏ, nhịn không được tặc lưỡi.

Hương vị này, thật khó diễn tả.

Nhưng vì đây là ân điển của Thiên tử, Quách Gia vẫn kiên trì uống hết.

Thấy Lưu Hiệp còn muốn rót thêm cho mình một bát, Quách Gia giật mình, vội chuyển chủ đề nói: “À… bệ hạ chắc đã biết chuyện của Chân Mật rồi chứ?”

Lưu Hiệp nghe vậy lập tức hứng thú.

Y đang muốn hỏi Quách Gia chuyện này!

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)