Tam Quốc: Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không

Chương 55: Lưu hiệp: phụng tiên thật là bậc trung hậu!

Chương Trước Chương Tiếp

Lưu Bị rốt cục cũng đã lấy được Huyện Bái.

Bất kể hắn dùng biện pháp gì, chỉ cần kết quả đúng là được, Nhan Lương, Văn Xú cũng không có lý do gì để giết hắn nữa.

Bởi vì quân lệnh như thế, nếu như bọn họ công khai vi phạm, chính là bôi nhọ thanh danh của Viên Thiệu, trở về cũng sẽ bị trách phạt.

Cho nên cho dù trong lòng bọn họ có không cam lòng thế nào cũng chỉ có thể từ bỏ.

Nhan Lương, Văn Xú mang theo binh lính dưới trướng rời khỏi Sơn Tự doanh, Lưu Bị may mắn thoát chết, lau mồ hôi lạnh trên trán, vẫn còn chưa hết kinh hồn.

“Đại ca, huynh không sao chứ?”

Quan Vũ dìu Lưu Bị dậy, quan tâm hỏi.

Lưu Bị thở hổn hển, không nói lời nào, vẫn còn đang bình phục tâm tình.

Suýt chút nữa, chỉ suýt chút nữa thôi.

Hắn liền phải đi gặp lịch đại tiên đế Đại Hán rồi.

Đây là lần hắn đến gần cái chết nhất!

“Không nghĩ tới tên giặc Lữ Bố kia thế mà thật sự bằng lòng trả huyện Bái lại, ngược lại còn có vài phần nghĩa khí, lần sau nếu như gặp lại, ta ít nhất cũng phải đâm hắn mấy cái lỗ.”

Trương Phi khó có được một lần nói lời hay về Lữ Bố.

Dù sao lần này nếu không phải Lữ Bố lui binh, trả lại huyện Bái, vậy bọn họ thật sự là phải bỏ mạng ở chỗ này rồi.

Lưu Bị cũng cảm khái nói: “Lữ Bố đối với bệ hạ chung quy vẫn là trung thành, tuy tính cách hay thay đổi thất thường, nhưng cũng có thể xem là một trung thần.”

Lần này hắn kỳ thật cũng là ôm tâm lý đánh cược một phen, nhưng mà kết quả xem ra, là bị hắn đánh cược đúng rồi, trong lòng Lữ Bố vẫn trung thành với thiên tử.

Như vậy là đủ rồi.

Cảm khái một phen, Lưu Bị đứng dậy, nói với hai người Quan, Trương: “Đi thôi, chúng ta trước tiên về huyện Bái.”

Hai người gật đầu, đi cùng hắn.

...

Tin tức Lưu Bị lấy được huyện Bái, rất nhanh liền truyền về thành Nghiệp.

Lưu Hiệp là từ chỗ Quách Gia biết được tin tức này, y nghe xong ngẩn người hồi lâu, sau đó đưa ra hai chữ đánh giá kinh điển.

“Ngưu bức!”

Ngoài cái này ra Lưu Hiệp nghĩ không ra nên dùng từ ngữ gì để biểu đạt sự cảm khái trong lòng.

Thời gian mười ngày, năm ngàn binh mã.

Thế mà thật sự để cho Lưu Bị đoạt lại huyện Bái rồi?

Nói không hack thì không ai tin.

Quách Gia cười nói: “Huyện Bái cũng không phải Lưu Bị cưỡng ép đoạt được, mà là sử dụng kế sách khéo léo, là hắn viết thư cho Lữ Bố đòi về.”

Lưu Hiệp nghe xong càng thêm nghi hoặc, hỏi: “Lữ Bố thế mà lại trả lại thành trì đã chiếm được cho Lưu Bị? Quan hệ của hai người bọn họ tốt như vậy sao, cái này không phù hợp lẽ thường a.”

Mặc dù y biết năng lực mồm mép của Lưu Bị rất mạnh, thế nhưng chỉ bằng một phong thư liền để cho Lữ Bố giao ra một tòa thành trì, vẫn là có chút không thể tưởng tượng nổi.

“Mặc dù Lưu Bị cũng không nói rõ là dùng cách nào thuyết phục Lữ Bố, nhưng thần suy đoán, chắc là mượn danh nghĩa của bệ hạ.”

Quách Gia chậm rãi phân tích: “Lưu Bị không có bất kỳ thứ gì có thể uy hiếp, hoặc là cùng Lữ Bố đàm phán, thứ duy nhất hắn có thể mượn dùng chính là danh nghĩa của bệ hạ.”

“Lữ Bố này tuy không có chí lớn, tính cách hay thay đổi, nhưng duy chỉ đối với bệ hạ ngài rất là tôn kính, ngài đối với hắn cũng có ơn đề bạt.”

“Cho nên nếu Lưu Bị mượn danh nghĩa của bệ hạ để cho Lữ Bố giao ra huyện Bái, Lữ Bố chưa chắc sẽ không đáp ứng.”

Đây chính là chỗ lợi hại của người thông minh, nhìn cái cây mà biết cả khu rừng.

Mặc dù cùng sự thật chân chính có chút không khớp, nhưng cũng gần như vậy.

Sau khi Lưu Hiệp nghe xong, cảm thán nói: “Phụng Tiên thật là người trung hậu!”

Câu nói này ngược lại là xuất phát từ nội tâm của y.

Tuy nói hậu thế mắng Lữ Bố là tiểu nhân, ba họ...gia nô ba họ gì đó, nhưng từ góc độ của Lưu Hiệp xuyên không tới, xem xét cả đời của Lữ Bố, phát hiện Lữ Bố làm đều là việc của trung thần, hơn nữa hắn là thật sự làm.

Đinh Nguyên muốn lập Lưu Biện, Lữ Bố giết Đinh Nguyên;

Đổng Trác làm loạn triều cương, Lữ Bố giết Đổng Trác;

Thuộc hạ cũ của Đổng Trác là Quách Tỷ Lý Giác đánh Trường An, Lữ Bố đánh bọn họ;

Khi Tào Tháo hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu, Lữ Bố đánh Tào Tháo.

Hơn nữa đừng nhìn Lữ Bố ở thời Đông Hán đánh đông dẹp bắc, nhưng người ta cũng không phải là không có chương pháp, đánh đều là kẻ địch của thiên tử, cuối cùng còn chết bởi gian thần Tào Tháo.

Thậm chí hiện tại Lưu Bị mượn danh nghĩa của thiên tử để cho hắn giao ra huyện Bái, hắn cũng ngoan ngoãn giao ra, một chút oán giận cũng không có.

Cái này còn không gọi là trung thần, vậy thì như thế nào mới gọi là trung thần?

Y tuyên bố Lữ Phụng Tiên chính là đệ nhất trung thần của Đại Hán!

Quách Gia cũng gật đầu tán thành nói: “Lữ Bố xác thực có thể lôi kéo, ngày sau chưa biết chừng có thể mượn lực lượng của hắn, để đánh bại Viên Thiệu.”

“Nói đến cái này.”

Lưu Hiệp nghĩ đến một chuyện, bèn hỏiQuách Gia: “Phụng Hiếu, lần trước ngươi nói ly gián mấy đứa con trai của Viên Thiệu, hiện tại tiến triển như thế nào rồi?”

“Hiện tại là tình huống như thế nào?”

Lần trước Quách Gia đưa ra thượng trung hạ tam sách để cho y ấn tượng sâu sắc.

Sau khi xác định sử dụng trung sách, liền để cho Quách Gia đi làm, mấy hôm trước nghe nói hai đứa con trai của Viên Thiệu về thành Nghiệp, cũng không biết Quách Gia bắt đầu động thủ hay chưa.

“Bệ hạ yên tâm, thần đã bắt đầu tiếp xúc với Viên Thượng rồi. Ba đứa con trai của Viên Thiệu, vốn là thủy hỏa bất dung. Thần chỉ là thêm cho bọn họ một nắm củi mà thôi.”

Chỉ có thể nói Quách Gia không hổ là Quách Gia, danh hiệu chiến sĩ thi đua này quả thật chỉ thuộc về hắn, đã cho Lưu Hiệp một cái đáp án khẳng định.

Quách Gia nói: “Hiện nay Viên Thiệu bởi vì bệnh mà tĩnh dưỡng, giao sự vụ trong thành cho Viên Hi, Viên Thượng. Thứ nhất là muốn thử xem năng lực của hai đứa con trai, thứ hai cũng là muốn xem xem thái độ của các thần tử dưới trướng, càng nghiêng về đứa con trai nào.”

“Trong đó Thẩm Phối, Phùng Kỷ là ủng hộ Viên Thượng, Quách Đồ, Hứa Du lại càng nghiêng về Viên Hi.”

“Hai người Điền Phong, Thư Thụ là giữ thái độ trung lập, bất quá nói chính xác, bọn họ càng nghiêng về trưởng tử của Viên Thiệu là Viên Đàm, nhưng Viên Đàm hiện tại đang ở Thanh Châu lĩnh binh trấn thủ.”

Quách Gia nói cho Lưu Hiệp tình huống đại khái hiện tại.

Tiếp đó lại nói đến dự tính của mình.

“Viên Thượng là con trai út của Viên Thiệu, được Viên Thiệu sủng ái nhất, nhưng lại quá mức trẻ tuổi non nớt, tính cách cũng tương đối xung động.”

“Thần hiện tại đã sơ bộ được Viên Thượng tín nhiệm, tiếp đó thần sẽ tiến thêm một bước ly gián quan hệ giữa huynh đệ bọn họ, khiến cho hai huynh đệ bọn họ tranh đấu lẫn nhau.”

“Chỉ tiếc Viên Đàm không có ở đây, nếu không ba huynh đệ tranh đấu, cục diện sẽ càng thêm hỗn loạn hơn.”

Trong lời nói của Quách Gia khó giấu được vẻ tiếc nuối.

Hắn càng hy vọng ba huynh đệ Viên Thiệu đều ở đây, như vậy có thể một lưới bắt hết, khỏi phải lo lắng có kẻ lọt lưới, ngày sau lại phải tốn tâm xử lý.

Lưu Hiệp nghe xong, khóe miệng không khỏi hơi hơi co giật, trong lòng thay hai huynh đệ Viên Thượng, Viên Hi mặc niệm một hồi.

Bị một người có chỉ số thông minh cao, lại còn phúc hắc* như vậy nhìn trúng, các ngươi thật sự là xui xẻo. (khẩu Phật tâm xà)

“Phụng Hiếu nỗ lực lên, trẫm tin tưởng ngươi.”

Lưu Hiệp cười cổ vũ cho Quách Gia.

Hiện tại y trừ cổ vũ tinh thần ra, cũng không giúp được Quách Gia cái gì, bản thân phế như vậy thì ngoan ngoãn ôm chặt đùi đại lão nằm hưởng thụ là được rồi, nhìn đại lão show thao tác.

Chỉ huy tầm bậy, chỉ biết phá hỏng mọi thứ.

Quách Gia tuy không hiểu nỗ lực lên là có ý gì, nhưng cũng nghe ra được đây là lời khích lệ, gật đầu nói: “Bệ hạ yên tâm là được, tất cả giao cho thần!”

Nói xong, Quách Gia đứng dậy cáo lui.

Nhìn theo bóng lưng hắn sải bước rời đi, Lưu Hiệp chỉ cảm thấy bóng lưng của hắn vĩ ngạn cao lớn vô cùng, cảm giác an toàn trong lòng tự nhiên mà sinh ra.

“Làm kẻ ăn không ngồi rồi, thật tốt.”

Lưu Hiệp cảm thán như thế.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)