Tam Quốc: Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không

Chương 52: Tửu sắc hại ta! từ hôm nay, cai rượu!

Chương Trước Chương Tiếp

Viên Thuật mới xưng đế không lâu, đã phái người đến cầu thân hắn.

Nói trong chuyện này không có ý đồ gài bẫy, Lữ Bố tuyệt đối không tin.

Trần Cung đáp: “Viên Thuật tự lập làm đế, chính là hành động đại nghịch bất đạo, hiện giờ Tôn Sách đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn, Thiên Tử bên cạnh Tào Tháo càng hạ chiếu lệnh cho Trương Tú xuất binh thảo phạt Viên Thuật.”

“Cho nên hắn muốn thông qua hôn nhân để lôi kéo tướng quân, để tránh khỏi hai mặt thụ địch.”

Từ Châu và Dương Châu tiếp giáp nhau, nếu Lữ Bố cũng là kẻ thù của Viên Thuật, vậy thì Dương Châu sẽ rơi vào thế bị bốn bề thọ địch.

Phía Nam có Tôn Sách, phía Tây có Lưu Biểu, phía Bắc có Tào Tháo, phía Đông có Lữ Bố.

Vì để tình huống này không xảy ra, cho nên Viên Thuật mới phái sứ giả đến đây cầu thân với Lữ Bố, muốn thông qua hôn nhân để liên minh.

“Lôi kéo bản tướng quân?”

Nghe xong phân tích của Trần Cung, Lữ Bố rơi vào trầm tư.

Quan hệ giữa hắn và Viên Thuật nói tốt cũng không phải tốt, nói xấu cũng không phải xấu.

Năm ngoái hắn và Viên Thuật từng cùng nhau đối phó Lưu Bị, tranh đoạt Từ Châu, trong thời gian đó Viên Thuật vẫn luôn cung cấp lương thảo vật tư cho hắn, hơn nữa còn hứa hẹn sau này sẽ tiếp tục duy trì.

Chờ sau khi hắn đánh bại Lưu Bị, Viên Thuật lại nuốt lời, cắt đứt việc cung cấp lương thảo và vật tư cho hắn, hai bên lúc này mới trở mặt thành thù.

Thế nhưng hiện giờ Viên Thuật lại phái người đến lôi kéo hắn.

Hơn nữa còn muốn kết mối thông gia.

Lữ Bố suy nghĩ một hồi cũng không có manh mối gì, do dự hỏi: “Công Đài, ngươi cảm thấy bản tướng quân có nên đồng ý Viên Thuật hay không?”

“Hiện tại hắn đã tự lập làm đế, nếu như có thể trở thành thông gia với hắn, chẳng phải bản tướng quân sẽ trở thành hoàng thân quốc thích sao?”

Trong lời nói của Lữ Bố có vài phần dao động.

Hắn chẳng qua chỉ là xuất thân thường dân, dựa vào bản lĩnh võ nghệ hơn người mới có được tất cả như ngày hôm nay, nhưng xuất thân thấp kém khiến cho hắn luôn bị những kẻ sĩ tộc kia xem thường.

Cho nên dù chiếm được Từ Châu, nhưng rất ít danh sĩ đến đầu quân cho hắn.

Nếu như có thể kết thông gia với Viên Thuật, vậy hắn liền có thể một bước lên mây trở thành hoàng thân quốc thích, hơn nữa còn có thể leo lên cái cây đại thụ Viên gia này!

Cớ sao lại không làm?

Nhưng mà ý nghĩ này của hắn vừa nói ra khỏi miệng, Trần Cung liền thẳng thừng nói: “Nếu Tướng quân muốn cùng Viên Thuật mệnh tang hoàng tuyền, vậy thì hãy liên hôn với hắn đi!”

Lữ Bố nghe vậy giật mình nói: “Nghiêm trọng như vậy sao?”

Trần Cung nói: “Hiện nay chính thống thiên hạ nằm trong tay nhà Hán, Viên Thuật chính là ngụy đế, không có bất kỳ lộ chư hầu nào thừa nhận đế vị của hắn.”

“Nếu tướng quân liên hôn với Viên Thuật, chính là tự hủy hoại tiền đồ của bản thân, cũng sẽ bị xem là phản nghịch tạo phản, sau này sớm muộn gì cũng sẽ bị các lộ chư hầu thảo phạt!”

Lữ Bố nhất thời bị dọa đến toát mồ hôi lạnh.

Hắn vốn không biết rõ bên trong còn có nhiều điều phức tạp như vậy, hắn chỉ cảm thấy liên minh với Viên Thuật sẽ có lợi, không ngờ lại có nguy hiểm lớn như vậy.

Phản ứng lại, Lữ Bố mới tức giận nói: “Viên Thuật thật đáng giận! Bản thân tạo phản, vậy mà còn muốn kéo bản tướng quân theo!”

“Bản tướng quân chính là được Thiên Tử ưu ái, tự mình phong làm Ôn Hầu! Sao có thể cấu kết với loại phản tặc như hắn?”

Nói xong lại vô cùng cảm động nói với Trần Cung: “May mắn có Công Đài, nếu không bản tướng quân đã mắc mưu hắn rồi!”

“Nào, bản tướng quân kính ngươi một chén!”

Lữ Bố nói xong liền rót cho mình một chén rượu đầy, muốn kính Trần Cung.

“Không cần đâu.”

Trần Cung từ chối chén rượu Lữ Bố đưa tới, sau đó trầm giọng nói: “Cung vốn tưởng tướng quân là anh hùng, nhưng những gì tướng quân làm thật sự khiến người khác thất vọng.”

“Làm anh hùng thì phải có chí lớn! Lập công lao cái thế!”

“Hiện giờ ngài hùng cứ Từ Châu, dưới trướng có vô số binh hùng tướng mạnh, lẽ ra nên chỉnh đốn quân bị, tích trữ thực lực để tranh đoạt thiên hạ; thế nhưng tướng quân lại cả ngày chìm đắm trong tửu sắc, chỉ biết an phận thủ thường một góc, hành động như vậy, có khác gì kẻ phàm phu tục tử?”

“Nếu tướng quân tiếp tục hoang đường vô độ như thế, Cung chỉ có thể rời bỏ tướng quân mà đi.”

Lữ Bố nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn không ngờ mình chỉ ham mê tửu sắc một chút, vậy mà đã khiến Trần Cung bất mãn như vậy, thậm chí còn muốn rời bỏ hắn mà đi!

Nhưng hắn chẳng qua chỉ muốn sống những ngày tháng giàu sang phú quý mà thôi.

“Chẳng lẽ bản tướng quân thật sự sai rồi sao?”

Lữ Bố lẩm bẩm tự nói, cúi đầu nhìn chén rượu trong tay, trong chén rượu phản chiếu hình ảnh hiện tại của hắn, râu ria xồm xoàm, dáng vẻ tiều tụy, khiến hắn không khỏi sững sờ.

“Ta bị tửu sắc làm hại, vậy mà lại tiều tụy như vậy…”

Lữ Bố nhìn hình ảnh chính mình trong chén rượu, ánh mắt phức tạp.

Sau đó, hắn giống như đã hạ quyết tâm, đột nhiên đứng bật dậy, hung hăng ném chén rượu trong tay xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nói: “Từ hôm nay trở đi, cai rượu!”

Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Trần Cung, thần sắc thành khẩn nói: “Công Đài, bản tướng quân biết sai rồi, sau này nhất định sẽ không chìm đắm trong tửu sắc nữa!”

“Bản tướng quân không thể không có Công Đài phụ tá, ngươi tuyệt đối đừng rời bỏ ta mà đi!”

Nhìn thấy Lữ Bố thành khẩn như vậy, sắc mặt Trần Cung hơi dịu lại: “Tướng quân biết sai sửa lỗi, chính là chuyện tốt, thuộc hạ sao có thể bỏ tướng quân mà đi?”

“Vậy thì tốt! Vậy thì tốt!”

Lữ Bố liên tục gật đầu, hắn thật sự không thể rời khỏi Trần Cung.

Sau đó, Trần Cung lại lấy từ trong ngực ra một phong thư, đưa cho Lữ Bố nói: “Tướng quân, còn có một phong thư này, là Lưu Bị phái người đưa tới.”

“Trong thư hắn nói, hy vọng tướng quân có thể trả lại Từ Châu cho hắn.”

Bức thư này là được đưa đến Hạ Bì vào buổi sáng, cũng là chuyện mà hôm nay Trần Cung đến tìm Lữ Bố muốn thương nghị.

Lữ Bố nghe vậy hừ lạnh nói: “Là không đánh hạ được huyện Bái, cho nên chỉ có thể đến cầu xin bản tướng quân sao? Thật là nực cười!”

Hắn sớm đã nhận được tin tức Lưu Bị tấn công huyện Bái từ mấy ngày trước.

Lúc ấy nghe nói Lưu Bị mang theo năm vạn đại quân của Viên Thiệu đến, hắn còn giật mình, cho rằng Viên Thiệu muốn giúp đỡ Lưu Bị mạnh mẽ đoạt lại huyện Bái, hắn thậm chí đã chuẩn bị cho quân đội rút lui.

Dù sao đó cũng là năm vạn đại quân, không cần thiết vì một huyện Bái mà phải đối đầu trực tiếp với quân đội của Viên Thiệu.

Nhưng rất nhanh tiền tuyến lại truyền tin tức về, năm vạn đại quân kia chỉ là đến để uy hiếp, lực lượng thật sự công đánh huyện Bái chỉ có vỏn vẹn năm ngàn người.

Vỏn vẹn năm ngàn binh mã mà muốn đánh hạ huyện Bái, chẳng phải là nằm mơ sao?

Bây giờ đánh không lại, chạy đến muốn cầu xin hắn trả thành trì lại, thật sự là không biết xấu hổ.

“Không đơn giản như vậy, tướng quân vẫn nên xem bức thư này trước đã.”

Trần Cung lắc đầu, đưa bức thư cho Lữ Bố.

Lữ Bố thoáng nghi ngờ nhận lấy, dụi dụi mắt, sau đó cẩn thận xem, không đến một lúc, sắc mặt hắn liền biến đổi.

Xem hồi lâu, Lữ Bố buông tờ giấy xuống, rơi vào trầm tư.

Một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu hỏi Trần Cung: “Công Đài, ngươi cảm thấy những gì Lưu Bị viết trong thư có mấy phần là thật?”

Nội dung viết trong bức thư này có thể nói là vô cùng kinh người.

Đại khái là nói, hiện tại Thiên Tử đang bị Viên Thiệu giam lỏng ở thành Nghiệp.

Mà Viên Thiệu muốn học theo Đổng Trác, hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu.

Lưu Bị hắn nhận được sự phó thác của Thiên Tử, âm thầm tập hợp lực lượng các nơi, dự định cứu Thiên Tử khỏi tay Viên Thiệu, lại bị Viên Thiệu hoài nghi, bất đắc dĩ phải lập quân lệnh trạng, trong vòng mười ngày phải công phá Từ Châu, nếu không sẽ bị xử phạt theo quân pháp.

Bởi vậy mới cầu xin hắn hỗ trợ, trả lại huyện Bái cho hắn, để giải trừ nguy cơ trước mắt, sau đó sẽ cùng nhau mưu đồ cứu Thiên Tử ra khỏi nguy hiểm, cùng nhau chống lại huynh đệ Viên thị.

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 32%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)