Lưu Hiệp cười khổ bất đắc dĩ, tự mình đưa tay đỡ y đứng dậy, thở dài: “Bệnh tình của khanh vừa mới thuyên giảm một chút, đừng gắng gượng nữa.”
Quách Gia nở một nụ cười yếu ớt, nói: “Bệ hạ giá lâm, thần sao có thể không ra nghênh đón.”
Lưu Hiệp cũng hết cách với tính cách cứng đầu của y, chỉ đành nói: “Thôi được rồi, bên ngoài gió lớn, khanh bệnh chưa khỏi không thể bị gió, mau vào trong đi.”
“Văn Hòa, khanh cùng trẫm đỡ hắn.”
Lưu Hiệp không nhờ người khác, mà gọi Giả Hủ cùng đến đỡ Quách Gia vào phủ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây