Lữ Bố đối với sự kỳ lạ của Tả Từ đã không còn thấy lạ, dù sao cảnh tượng kinh người hơn hắn cũng đã thấy qua, nếu không hắn cũng sẽ không cho rằng Tả Từ là thần nhân, càng sẽ không tiến cử với thiên tử.
“Tiên sinh cứ đi theo ta.”
Lữ Bố nói xong, liền xoay người đi vào trong cung, chúng cấm vệ thấy vậy, đều nhường đường.
Còn Tả Từ thì bám sát theo sau.
Hai tên cấm vệ lúc trước vẫn chưa hoàn hồn, một người trong số đó còn nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Tả Từ và Lữ Bố, ánh mắt có chút đờ đẫn.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây