Mục Lương hơi xốc lên cửa sổ gỗ, lộ ra một khe hở, nhìn chăm chú đường phố, phòng ốc bên ngoài đen như mực.
“Mục Lương, sao rồi?” Mễ Nặc tò mò hỏi.
Từ khi vừa quay lại nhà trọ, cô đã thấy Mục Lương luôn đứng bên cửa sổ, liếc nhìn bên ngoài.
Mục Lương nhẹ nhàng khép cửa sổ lại, trở lại bên cạnh bàn, ngồi xuống, trầm giọng nói: “Chúng ta bị theo dõi.”
Khi trên đường trở về, anh đã thấy không được thích hợp.
Còn ra lệnh cho Kỳ Nhông Ba Màu đi xung quanh dò xét một cái, quả nhiên phát hiện có người đang theo dõi mấy người bọn họ.
“Theo dõi?
Người nào dám theo dõi chúng ta ?” Mễ Nặc nhăn lại cặp lông mi đẹp.
Cô co tai thỏ lại, muốn lắng nghe âm thanh bên ngoài truyền tới.
“Không biết là ai?” Mục Lương nhíu mày một cái.
Điểm ấy tạm thời anh vẫn chưa suy nghĩ ra, nhưng có nghĩ đến mấy người.
Huyết Hồ Tử đã chết, còn lại chỉ có Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan, ba người Lục Xuyên.
Nhưng ba người còn lại, cũng không có lý do theo dõi anh, trừ phi có chuyện gì sắp xảy ra anh không biết.
“Quá xa, ta không nghe thấy gì hết. ” Mễ Nặc rủ tai thỏ xuống.
“Sau này, ngươi nhất định có thể nghe được âm thanh rất xa. ” Mục Lương xoa đầu cô một cái.
Thiên phú của cô gái tai thỏ vẫn chưa được bộc lộ ra, hiện tại, thính lực cũng chỉ mạnh hơn gấp hai ba lần so với người bình thường mà thôi.
“Làm sao bây giờ ?
Mặc kệ mấy người theo dõi chúng ta sao?” Mễ Nặc lo lắng hỏi.
Cô không phải một đứa bé gái cái gì cũng không biết, có người theo dõi, đại biểu cho có người cảm thấy hứng thú đối với bọn họ, hoặc có vật gì mà họ muốn lấy.
“Không cần phải gấp, chờ sau khi Ly Nguyệt trở về, ta lại đi ra ngoài, tìm hiểu một cái.”