Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 112: Lần đầu tiên cải cách của thành huyền vũ (1)

Chương Trước Chương Tiếp

- Được, vậy cho ta.

Mục Lương giơ tay lên cầm lấy thứ Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh cho.

Anh chăm chú nhìn một cái, phát hiện là một con Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh phiên bản nhỏ, dáng vẻ không có uy mãnh như Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh.

- Đây chính là con cháu ngươi sinh, làm sao có thể bắt được nguồn sáng kia?

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe ra tia mừng rỡ, hỏi thăm Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh một vài vấn đề.

- Ong ong ong…

Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh truyền lại tập tính đơn giản.

- Ta đã hiểu.

Mục Lương hiểu rõ gật đầu.

Anh nhìn Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh, mỉm cười nói:

- Con cháu của ngươi sẽ gọi là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng!

- Ong ong ong…

Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh đáp lại một cái, rồi bay đi.

Hiện tại ban ngày nó sẽ trú ở trên Trà Thụ Tinh Huy Thụ, buổi tối mới có thể trở lại bên người Mục Lương làm nguồn phát sáng.

- Thật không nghĩ tới Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh còn có khả năng như vậy, cư nhiên mỗi ngày đều sẽ sinh một lứa.

Mục Lương bị chuyện ngoài ý muốn này, hoàn toàn kinh hỉ.

Con của Bọ Cánh Cứng Lấp Lánh, có thể giải quyết hoàn hảo vấn đề nguồn sáng cho đám người.

Nguyên nhân anh đặt tên cho những con bọ cánh cứng này là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, chính là hi vọng chúng nó có thể chiếu sáng như đèn lồng.

Trong tay của Mục Lương cầm Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, trong lòng vui sướng, rời khỏi căn phòng.

Anh đi tới phòng khách, nhìn thấy cô gái tóc trắng đã trang bị đủ vũ khí, ngơ ngác ngồi ở trước bàn, trên người mặc áo choàng mũ trùm quen thuộc trước kia.

Ly Nguyệt như cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn sang.

Cô mở miệng ra, ôn nhu nói:

- Mục Lương, ta phải lên đường.

- Ăn no chưa?

Mục Lương ôn thanh hỏi.

- Đã ăn no.

Ly Nguyệt nhẹ gật đầu một cái.

- Thịt khô mang đủ chưa?

Nước có mang theo không?

Mục Lương hỏi liên tiếp:

- Vũ khí mang đủ chưa?

Trong lòng của anh hơi phức tạp, giống như con gái đột nhiên nuôi lớn, phải rời khỏi nhà đi xa.

- Đều, đều mang đủ rồi.

Ly Nguyệt cúi đầu, giọng khàn khàn nói.

Con ngươi màu trắng của cô nhìn bốn phía xung quanh Mục Lương, đã hơi ửng đỏ.

- Mang đủ là tốt, ta sẽ cho ngươi một thứ.

Mục Lương tiến lên một bước, xòe ra Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.

- Đây là cái gì?

Ly Nguyệt đưa tay cầm lấy bọ cánh cứng.

- Đây gọi là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, vào buổi tối phần đuôi sẽ phát sáng, thời gian đại khái có thể phát sáng ít nhất là tám ngọn lửa.

Mục Lương bắt đầu giải thích tập tính của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng:

- Ban đêm, ngươi không cần dùng Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng để chiếu sáng, ngươi lấy vải bọc lại phần đuôi của nó.

- Lúc ban ngày, ngươi phải cởi bỏ miếng vải trên phần đuôi của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, khiến nó có thể thông khí, hấp thu được vật chất chiếu sáng.

- Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng thích ăn một vài thực vật màu xanh biếc, ngươi đi hái một ít lá trà Tinh Huy mang theo.

Mục Lương nói ra rõ toàn bộ đặc điểm của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, thói quen và thức ăn nói một lần.

- Ta sẽ bảo vệ tốt nó.

Hai tay của Ly Nguyệt cẩn thận cầm lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.

- Ngươi mang theo Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trên người ba ngày, nó sẽ nhớ kỹ mùi của ngươi, đánh mất cũng biết tìm ngươi bay trở về.

Mục Lương nhẹ giọng nói.

- Ừm.

Ly Nguyệt gật đầu.

- Nhanh đi hái lá trà, thừa dịp sắc trời còn sớm mau chạy đi.

Mục Lương không muốn làm lỡ thời gian lên đường của cô gái tóc trắng.

- Được.

Ly Nguyệt nhu thuận gật đầu.

Sau khi cô đi từ từ ra khỏi phòng, chạy vội về khu vườn, bắt đầu hái lá trà.

- Tiểu Nguyệt Nguyệt, ngươi phải cẩn thận một chút.

Vưu Phi Nhi mơ hồ, ngáp một cái, xuất hiện.

Trên đầu của cô có trùm một tấm vải tuỳ tiện, trên đỉnh đầu có vài sợi tóc vàng lòi ra khỏi tấm vài, trông rất ngu ngốc.

- Ta biết rồi, ngươi phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.

Ly Nguyệt cất lá trà vừa hái, cho vào trong cái túi trong áo choàng.

- Không được, cường hóa bí dược quá thú vị.

Vưu Phi Nhi mơ hồ lắc đầu.

- Thật sự ngươi đã hết thuốc chữa!

Ly Nguyệt bất đắc dĩ thở dài.

- Đúng rồi, ngươi gặp Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng, thì nói ta nhớ bọn họ.

Vưu Phi Nhi mơ hồ nói một câu.

Cô xoay người đi về phía phòng nghiên cứu, đã phải phân biệt nhiều lần lắm.

Từ lúc mới bắt đầu không có thói quen, càng về sau cũng từ từ quen.

- Ngươi cũng đừng mãi ngốc ở trong phòng, nên dành nhiều thời gian đi ra tìm Mục Lương, Mễ Nặc trò chuyện một chút.

Ly Nguyệt ôn nhu hô.

- Nói chuyện với Mục Lương một chút?

Thân thể của Vưu Phi Nhi cứng đờ, thiếu chút nữa đã ngã xuống.

Đầu của cô loạng choạng, phát ra tiếng la ngượng ngùng:

- Không, không được… Không được, ta sẽ hù chết anh ấy.

Lời của Vưu Phi Nhi nói còn chưa dứt đã chạy mất, lần nữa trốn về trong phòng nghiên cứu.

- Thực sự là kỳ quái, lần đầu tiên nhìn thấy Vưu Phi Nhi sợ hãi một người như vậy.

Ly Nguyệt nghi ngờ chớp con ngươi màu trắng một cái.

Cô không có nhiều thời gian suy nghĩ, từ từ đi ra khỏi khu vườn.

Ly Nguyệt nhìn thấy Mục Lương đang đứng ở trên thềm đá khu vực trung ương, Mễ Nặc đứng bên cạnh.

- Ta đưa ngươi xuống phía dưới.

Mục Lương vẫy tay.

- Ừm.

Ly Nguyệt hít sâu một hơi, trong lòng bĩnh tình rồi mới rời đi.

Ba người rời khỏi khu vực trung ương, đi trên đường phố, nhìn thấy trên đỉnh của vài căn nhà có khói bay lên.

- Đại nhân Thành Chủ.

Người đi trên đường phố, nhìn thấy Mục Lương đều rối rít dừng lại, cung kính hành lễ.

- Ừm.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu một cái.

Ba người lên tường thành, đã thấy Vệ Cảnh mang theo đội viên đang tuần tra, phòng thủ.

Sáng sớm hôm nay có mấy người bị treo cổ, thật sự đã hù chết bọn họ.

- Đại nhân Thành Chủ.

Vệ Cảnh nhìn thấy Mục Lương, lập tức dẫn người tiến lên.

- Có việc chờ một chút lại nói.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Anh quay đầu nhìn cô gái tóc trắng, cũng không nói thêm gì, thao túng đất đá tạo thành một cái sân.

Mục Lương mang theo Ly Nguyệt đi lên cái sân.

Mễ Nặc cũng không có theo sau, khéo léo đứng ở trên tường thành, chỉ là vội vàng dời đi thân người, cách xa mấy người Vệ Cảnh.

Cô vẫy tay với cô gái tóc trắng, thanh thúy nói:

- Ly Nguyệt, ngươi đi đường cẩn thận một chút.

- Ta biết rồi.

Ly Nguyệt ôn nhu nói.

Mục Lương điều khiển cái sân rơi xuống bên dưới, trong chốc lát đã đến mặt đất.

- Ta phải đi rồi.

Ly Nguyệt rời khỏi cái sân, chậm rãi đi về phương xa.

- Ta ở thành Thập Lâu chờ ngươi.

Mục Lương ôn hòa hô.

- Ừm.

Ly Nguyệt dừng lại bước chân, giơ tay lên quơ quơ.

Cô lần nữa đi về phía trước ba bước, mũi có hơi cay cay, ánh mắt có một tia mơ hồ.

Cuối cùng, cô gái tóc trắng nhịn không được xoay người, chạy về phía Mục Lương.

Bịch!

Ly Nguyệt nhào vào lòng của Mục Lương, ôm hông của anh một cái thật chặt, gò má dán vào trong ngực, nghe được tiếng tim đập trầm ổn mạnh mẽ.

Cô chợt cảm thấy bình yên.

Hai tay của Mục Lương vòng qua thắt lưng của cô, an tĩnh ôm, hưởng thụ giờ khắc ấm áp lại thương cảm ly biệt này.

- Ta đi.

Ly Nguyệt yên tĩnh ôm một hồi, cố kiềm chế, đẩy Mục Lương ra, xoay người chạy chậm rời khỏi.

Cô sợ lại tiếp tục ôm, sẽ không muốn đi.

- Vì sao cảm giác này lại không giống như chia tay đồng đội chứ?

Mục Lương lắc đầu cười khổ một tiếng.

Đến nay, còn chưa có yêu đương, bất kể là ai cũng có chút hoang mang!

Anh nhìn thấy cô biến mất ở khúc cua ở gò núi không xa, mới điều khiển cái sân đất, trở lại trên tường thành.

- Hừ!

Mễ Nặc nhíu lại chiếc mũi xinh xắn, yêu kiều rên một tiếng, hơi hơi kháng nghị một chút.

- Ngươi làm sao vậy?

Mục Lương biết rõ còn hỏi, đưa tay nhéo tai thỏ của cô.

- Ngươi đừng nhéo ta, ta trở về đây.

Mễ Nặc ôm đầu ngồi xổm xuống, sau đó lại lập tức đứng dậy chạy đi.

- Hôm nay lại còn không cho nhéo tai.

Mục Lương tiếc nuối nắm lại bàn tay.

Anh quay đầu nhìn thấy sắc mặt cổ quái của mấy người Vệ Cảnh, thản nhiên nói:

- Tập hợp tất cả người đội săn bắn, ta có một việc muốn tuyên bố.

Thành Huyền Vũ sẽ bắt đầu cải cách lần đầu tiên, nhất định trước khi đến thành Thập Lâu, để cho thành Huyền Vũ đi vào quỹ đạo.

Nếu không, đến lúc đó có sẽ có nhiều chuyện xuất hiện, chồng chất lên nhau, sẽ rất loạn.

- Vâng.

Sắc mặt đám người Vệ Cảnh căng thẳng.

Bọn họ biết cuối cùng cũng đã đến lúc làm việc nghiêm túc.

Hơn nữa, bọn họ còn có được một tình báo quan trọng, đại nhân Thành Chủ thích nhéo tai thỏ.

....

Nguyệt Thấm Lam ưu nhã đi vào phòng khách, nhìn thấy Mục Lương đang ngồi ở trước bàn viết vài thứ.

Cô bất động thanh sắc nhìn quét một vòng, ôn nhu hỏi:

- Ly Nguyệt đã rời khỏi sao?

- Ừm, đã rời khỏi được một lúc.

Mục Lương ngẩng đầu, buông bút than trong tay xuống.

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lam hiện lên một tia ngượng ngùng.

Cô đi tới trước bàn, cúi đầu hỏi :

- Chuẩn bị bắt đầu hội nghị sao?

- Đúng, còn chờ người đội săn bắn đến.

Mục Lương chỉ vị trí bên cạnh, mỉm cười nói:

- Lúc họp cần ngươi ghi chép một vài thứ, làm thư ký cho ta.

- Thư ký?

Nguyệt Thấm Lam ngẩn người.

- Không được sao?

Vậy đổi một cái tên khác, nữ bí thư?

Khóe miệng của Mục Lương nhếch lên cao một phần.

- Không phải, gọi thư ký cũng được.

Nguyệt Thấm Lam nhìn thấy nụ cười nhạo báng của Mục Lương, nhất thời cảm thấy ‘Nữ bí thư’ không có tốt bằng ‘Thư ký’.

- Hiện tại thành Huyền Vũ chúng ta cái gì cũng thiếu, lúc này cần cải cách để hoàn thiện cơ sở.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ta sẽ nhớ toàn bộ.

Nguyệt Thấm Lam vén sợi tóc rũ xuống gò má.

Đạp đạp ~~

Nguyệt Phi Nhan, Mễ Nặc hai người chạy chậm vào phòng khách.

Cô gái tóc đỏ đứng sau lưng Nguyệt Thấm Lam, ngượng ngùng, lè ra lè vô cái lưỡi, không dám nhìn Mục Lương.

Cô không cẩn thận đã ngủ quên, thật sự là ngủ quá thoải mái, trong lòng không có áp lực quá lớn, trong không khí còn có mùi hương của trà thoang thoảng, khiến người ta ngủ sâu hơn.

Nguyệt Phi Nhan biết mẹ mình cũng ngủ quên.

Đêm qua hai người đã bàn bạc xong, sáng mai dậy sớm tiễn Ly Nguyệt rời khỏi, nhưng bây giờ ngay cả bóng người đều không thấy đâu.

Điều này đại biểu cho hai người đều đã ngủ quên.

Mễ Nặc ngoan ngoãn đứng sau lưng Mục Lương.

Cô cúi người xuống, tiến đến bên lỗ tai anh, nhỏ giọng nói:

- Bọn họ đều đã tới.

Đạp đạp đạp…

Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân.

Vệ Cảnh mang theo mười sáu người của đội săn bắn xếp hàng có thứ tự đi vào phòng khách, trên mặt mỗi người đều có một tia ngưng trọng và câu thúc.

Bọn họ cung kính hành lễ:

- Đại nhân Thành Chủ.

- Vệ Cảnh, ngồi đi!

Mục Lương khoát tay, về phần những người khác chỉ tới để tham gia nhưng không có quyền phát biểu.

- Vâng.

Vệ Cảnh cung kính ngồi ở trước bàn.

Mười sáu thành viên đội săn bắn đều lui lại một bước, bình tĩnh ngây ngô đứng ở bên tường.

- Ta, ta đã tới muộn.

Vưu Phi Nhi chạy chậm vào phòng khách.

Sau khi cô tiễn cô gái tóc trắng xong, lại mơ hồ ghé vào mặt bàn ngủ say, cũng nhờ cô gái tai thỏ tới thông báo sắp bắt đầu hội nghị, đánh thức cô dậy.

- Ngồi xuống đi.

Mục Lương chỉ vào vị trí bên cạnh.

- Ừ.

Khuôn mặt của Vưu Phi Nhiửng đỏ ngồi xuống.

-...

Mục Lương ngẩng đầu nhìn tóc con màu vàng trên đỉnh đầu của Vưu Phi Nhi, sau đó lại há to miệng.

Anh quyết định không nói, tóc con nhìn cũng thật thú vị.

- Đây là lần đầu tiên thành Huyền Vũ bắt đầu hội nghị cải cách.

Khuôn mặt của Mục Lương nghiêm túc nói.

- Vâng.

Sắc mặt của mọi người nghiêm lại.

- Trước tiên, thành Huyền Vũ sẽ thi hành chế độ điểm cống hiến.

Mục Lương nhìn quét một vòng, thản nhiên nói:

- Phủ thành chủđưa ra nhiệm vụ, người hoàn thành nhiệm vụ sẽ thu được giá trị cống hiến nhất định.

Anh thấy không có ai có vấn đề, nói tiếp:

- Vệ Cảnh, nhiệm vụ của các ngươi là đặc biệt nhất, tuần tra, gác đêm, đi ra ngoài săn bắn, những chuyện này đều sẽ là nhiệm vụ của các ngươi.

- Vâng.

Vệ Cảnh cung kính gật đầu.

- Sau này, thành Huyền Vũ sẽ không phát thức ăn cho mọi người, những vật này đều cần ngươi dùng điểm cống hiến tới trao đổi.

Mục Lương nói công dụng chân chính của điểm cống hiến.

Điểm cống hiến cũng chính là hệ thống tiền tệ tạm thời của thành Huyền Vũ, khi có nhiều người hoặc tài nguyên càng nhiều hơn, mới có thể lần nữa cải cách.

- Đã hiểu.

Vệ Cảnh chợt đáp.

Mười sáu người của đội săn bắn nghe được có thể sử dụng điểm cống hiến đổi lấy thức ăn, thở phào nhẹ nhõm một cái.

Bọn họ sống ở thành Huyền Vũ mà trong lòng cứ lo lắng hồi hộp, dù sao thành Huyền Vũ thật sự tốt hơn nhiều so với bộ lạc Nguyệt Đàm, không cần lo lắng nguồn nước, hoàn cảnh lại cực tốt.

Để cho bọn họ có cảm giác như nằm mơ, cộng thêm biểu hiện của Mục Lương đêm qua, thấy bản thân đã mất đi một cơ hội biểu hiện giá trị của mình.

Người trong đội săn bắn không giống những người bình thường, bọn họ có thể suy nghĩ tỉ mỉ hơn một chút, nếu như ở thành Huyền Vũ không có cách nào thể hiện giá trị, bọn họ sợ có một ngày sẽ bị đuổi đi.

Dù sao, không có một thế lực nào nuôi người nhàn rỗi.

- Trừ nhiệm vụ đặc biệt của mọi ngươi ra, phủ thành chủ còn tuyên bố những nhiệm vụ còn lại, những nhiệm vụ này có thể để cho người nhà của các ngươi nhận.

Mục Lương muốn bắt đầu tìm việc làm cho các cư dân.

- Ngài cứ nói.

Đáy mắt của Vệ Cảnh hiện lên vẻ vui mừng.

Người nhà có chuyện làm, mới có thể chân chính hòa nhập vào cuộc sống trong thành Huyền Vũ, mà không phải mỗi ngày ở nhà ngồi ăn chờ chết.

- Phủ thành chủ cần một ít bàn gỗ, nồi sắt, ngăn tủ…

Chương Trước Chương Tiếp

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)