Mà cũng vào lúc này, Dương Hoa đột nhiên biến mất, hóa thành một đạo sấm sét, trực tiếp đánh về phía Hạ Mộng, lực lượng cường đại trực tiếp làm vỡ nát vô số không gian.
Ầm!
Từng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng toàn bộ bầu trời, hai người trực tiếp giao thủ mấy ngàn lần, dần dần, Hạ Mộng rơi vào hạ phong.
Lúc này, Hạ Mộng gầm lên một tiếng, khí tức trên người lần nữa tăng vọt.
Nàng lại một lần nữa cưỡng ép đột phá một tiểu cảnh giới!
Nhìn Dương Hoa, Hạ Mộng bước ra một bước, sau đó đâm ra một kiếm, ngàn vạn kiếm ý trong nháy mắt khóa Dương Hoa lại.
Dương Hoa chau mày, hắn không nghĩ tới Hạ Mộng này lại có thể đánh với hắn đến bây giờ!
Hắn không dám do dự, trực tiếp đánh ra một quyền, một đạo quyền ý đáng sợ trong nháy mắt tràn ngập ra.
Hạ Mộng cuối cùng là ăn thiệt thòi về cảnh giới, cho dù nàng cưỡng ép tăng cảnh giới lên, cũng vẫn không có cách nào chống lại Dương Hoa, cả người nàng trực tiếp bị một quyền này đánh ra mấy vạn trượng.
Dương Hoa nhìn chằm chằm Hạ Mộng, cười nói: “Không thể không nói, ta thật sự rất kinh ngạc, nàng lại có thể đánh tới mức này với ta, không hổ là nữ nhân ta nhìn trúng.”
Hạ Mộng cưỡng ép nuốt xuống máu tươi muốn phun ra, lạnh như băng nhìn Dương Hoa, giờ phút này, tóc tai nàng bù xù, có chút chật vật, chỉ có điều, sát ý ngập trời kia một chút cũng không có giảm.
Dương Hoa cười lạnh nói: “Ta biết nàng không phục, nhưng chỉ cần lên giường, nàng tự nhiên sẽ phục.”
“Hừ!”
Hạ Mộng hừ lạnh một tiếng, sát ý trong mắt dâng lên ngập trời, nàng trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang, hướng Dương Hoa đánh tới, kiếm ý kinh khủng tràn ngập ra, ngàn vạn núi sông sụp đổ.
Thần sắc Dương Hoa có chút lạnh lẽo, hắn có chút tức giận, cũng ngay lúc này, trên người hắn hiện lên một pho tượng thần, khí tức của tượng thần phát ra cực kì khủng bố.
Khi Hạ Mộng vọt tới trước người Dương Hoa, tượng thần động, trực tiếp đánh một chưởng về phía Hạ Mộng, kiếm ý của Hạ Mộng trong khoảnh khắc vỡ nát, ngay sau đó, nàng trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, cuối cùng nặng nề ngã xuống đất.
Khí tức của nàng yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, trong mắt lộ ra tuyệt vọng cùng một chút cảm giác vô lực.
Đánh không lại!
Căn bản đánh không lại!
Giờ phút này, lực lượng trong cơ thể nàng đã hao hết, không có cách nào đánh tiếp.
Lúc này, Mộ Dung Tuyết đột nhiên xuất hiện ở sau lưng Dương Hoa, một kiếm đâm ra, kiếm quang vạn trượng hiện lên. Tượng thần sau lưng Dương Hoa đột nhiên xoay người, ngay sau đó, một chưởng vỗ xuống.
Ầm!
Mộ Dung Tuyết trực tiếp bị đập xuống mặt đất, tạo ra một cái hố sâu, bụi mù tản đi, nàng đã hôn mê bất tỉnh.
Dương Hoa nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, trong mắt hiện lên âm tà, sau đó chân đạp hư không, hướng phía Mộ Dung Tuyết đi đến, mà cũng vào thời khắc này, Hạ Mộng đột nhiên ngăn ở trước người Mộ Dung Tuyết.
Bước chân Dương Hoa cũng không có dừng lại, tiếp tục đi tới, Hạ Mộng cắn răng, trực tiếp hướng Dương Hoa đánh tới!
Chỉ có điều, lần này trên người nàng cũng không có bất kỳ lực lượng ba động nào, Dương Hoa cười lạnh, trực tiếp duỗi ra một tay bóp lấy cổ Hạ Mộng.
Hạ Mộng không ngừng giãy dụa, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Dương Hoa, nếu ánh mắt có thể giết người, Dương Hoa đã chết hơn vạn lần.
Dương Hoa dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Hạ Mộng, âm tà cười: “Thật đẹp.”
Nói xong, tay của hắn chậm rãi duỗi xuống dưới.
Hạ Mộng luống cuống, trong mắt tuyệt vọng cùng bất lực, ngay sau đó, nàng cười thê thảm, trong đầu hiện lên một đạo bạch hắn.
Nếu như hắn ở đây, có phải sẽ không sao rồi hay không?
Ngay khi Dương Hoa sắp đắc thủ, không gian trăm vạn dặm thiên địa đột nhiên tịch diệt. Ngay sau đó, một đạo kiếm ý hủy thiên diệt địa, từ phía chân trời rơi xuống!
Lông tơ Dương Hoa dựng đứng, một luồng khí tức tử vong vọt vào trong lòng. Hắn vừa định thoát khỏi khu vực này, nhưng đạo kiếm ý kia đã trực tiếp xuyên qua đầu lâu của hắn.
Trong mắt hắn lộ ra mê mang cùng vô tận khủng bố.
Hắn làm sao cũng nghĩ không thông, đạo kiếm ý này đến tột cùng từ đâu mà đến, lại vì sao khủng bố như thế, hắn vậy mà một chút năng lực phản kháng cũng không có!
Khí tức của hắn hoàn toàn tiêu tán, cả người ngã xuống phía sau.
Hạ Mộng ngơ ngác đứng tại chỗ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, qua hồi lâu, nàng ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, lẩm bẩm nói: “Là hắn sao?”
Tiên giới U Minh cấm địa
Mặc Ngữ nhìn Tô Trần, trong lòng hoảng sợ.
Cách thời không giết người!
Đây là thủ đoạn gì?
Lúc này, Mặc Ngữ càng cảm thấy Tô Trần rất khủng bố, cách thời không giết người, cho dù nàng ở Tiên giới cũng chưa bao giờ thấy qua.
Trong mắt nàng lộ ra kiêng kị.
Chỉ sợ người này có thể so sánh với đại năng đỉnh tiêm nhất Tiên giới?
Ngụy Tiên giới này có thể xuất hiện loại nhân vật này sao?
Thế nhưng là, nếu như hắn đến từ Tiên giới, vì cái gì ta không có bất kỳ trí nhớ gì liên quan tới hắn?
Rốt cuộc người này là ai?
Lúc này, Tô Trần nhìn thoáng qua tháp Vạn Tầng, sau đó nhìn về phía Mặc Ngữ.
Mặc Ngữ thấy Tô Trần nhìn mình, lập tức cảm thấy lạnh cả người, nàng vội vàng nói: “Tiền bối!”
Tô Trần bình tĩnh nói: “Ta phải rời đi.”
“A?”
Mặc Ngữ sững sờ, sau đó hỏi: “Cô bé kia ngươi mặc kệ sao?”
Tô Trần bình tĩnh nói: “Nếu nàng ấy đi ra, ngươi hãy dạy nàng ấy tu luyện.”
Mặc Ngữ lần nữa sửng sốt: “Ta dạy bảo nàng ấy tu luyện?”
Dựa vào cái gì!
Ba chữ cuối cùng này nàng không dám nói ra, chỉ dám hò hét ở trong lòng.
Lúc này, nàng rất ủy khuất.
Ta phải về Tiên giới!
Ta không muốn dạy bảo nàng ấy tu luyện!