Ta Vốn Vô Địch, Không Cần Tu Luyện

Chương 73: Vậy thì chiến! (2)

Chương Trước Chương Tiếp

Nói đùa sao?

Nếu như chỉ là khai chiến với Tô tộc thì còn tốt, thế nhưng sau lưng Tô tộc còn có Ứng Thiên thư viện và Tần tộc!

Làm sao có thể khai chiến?

Lão vừa rồi cũng chỉ là nói nhảm mà thôi.

Đám người thấy Thẩm Vạn quay người rời đi, tất cả đều nhìn nhau.

Vậy mà bỏ chạy?

Nhưng nghĩ lại cũng phải, Tô tộc đâu phải chỉ có mỗi Tô tộc.

Đánh không lại!

“Phụ thân, lão muốn khai chiến, vậy chúng ta thành toàn lão.”

Tô Trần đứng thẳng giữa không trung, thần sắc bình tĩnh, ba ngàn sợi tóc bạc tung bay trong gió, trên người toát ra một cỗ uy áp cực mạnh.

Nghe được lời Tô Trần, tất cả mọi người có mặt đều im lặng, trên mặt lộ vẻ khó tin.

Bọn họ vừa nghe thấy gì vậy?

Tô Trần muốn khai chiến với Thẩm tộc!

Trời ạ!

Ngưu bức!

Thật bá đạo!

Thẩm Vạn dừng bước, xoay người nhìn về phía Tô Trần, sắc mặt xanh mét.

Lão không ngờ rằng Tô Trần lại dám bất chấp tất cả hậu quả mà khai chiến với Thẩm tộc! Lúc này, lão vô cùng hối hận.

Biết thế đã không ra vẻ ta đây rồi!

Chết một tên thiên kiêu thượng cổ thì đã sao, ta ra mặt làm gì chứ?

Thẩm Vạn sắc mặt khó coi, trong đầu không ngừng suy nghĩ đối sách.

Chết tiệt!

Bây giờ phải làm sao đây?

Nếu Tô tộc thật sự khai chiến, Thẩm tộc chắc chắn sẽ bị diệt!

“Ha ha ha!”

Tô Ngôn Triệt cười lớn một tiếng, nói: “Nếu nhi tử đã nói như vậy, vậy thì đánh!”

Lời vừa dứt, khắp đất trời bỗng nhiên xuất hiện vô số luồng khí tức vô cùng đáng sợ, ngay sau đó, không gian trong nháy mắt bị xé rách, tiếp theo, hàng chục vạn cường giả mặc giáp đen xuất hiện.

Vừa xuất hiện, cả thiên địa ngân hà liền bắt đầu rung chuyển dữ dội, uy áp khủng khiếp bao trùm khắp nơi!

Nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Giờ khắc này, bọn họ mới thật sự ý thức được sự khủng khiếp của Tô tộc!

Lại có nhiều cường giả đáng sợ như vậy!

Thật khó tin!

Đây mới chỉ là Tô tộc, nếu cộng thêm Ứng Thiên thư viện cùng Tần tộc...

Bọn họ không dám tưởng tượng nữa!

Tất cả mọi người đều tái mặt, sợ hãi tột độ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Thẩm Vạn cũng bị dọa choáng váng.

Chuyện gì thế này?

Có cần phải làm quá lên như vậy không?

Lão hối hận vô cùng, giờ phút này, lão thật sự hối hận, sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc mẹ ruột chết.

Ban đầu chỉ muốn ra oai một chút, nào ngờ mọi chuyện lại đi đến bước đường này!

Đồng thời, lão cũng vô cùng khiếp sợ, cường giả của Tô tộc lại nhiều đến vậy, phải biết rằng, cho dù là Thẩm tộc cũng không có nhiều cường giả đến thế!

Phải làm sao bây giờ?

Nhiều cường giả như vậy, Thẩm tộc căn bản không thể nào đánh thắng được!

“Tô tộc trưởng bớt giận, Thẩm tộc ta hoàn toàn không có ý định khai chiến với Tô tộc.” Lúc này, một giọng nói cổ xưa, tang thương vang lên.

“Lão tổ!”

Nghe được giọng nói này, Thẩm Vạn vô cùng khiếp sợ, lão không ngờ rằng lão tổ Thẩm tộc lại xuất hiện, phải biết rằng, lão tổ Thẩm tộc xưa nay không hỏi thế sự, không ngờ lần này lại đột nhiên xuất hiện.

Cũng vào giờ phút này, lão mới thật sự ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề!

Giọng nói của lão tổ Thẩm tộc lại vang lên: “Tất cả đều là Thẩm Vạn tự ý quyết định, không liên quan gì đến Thẩm tộc, từ giờ phút này, Thẩm Vạn không còn là tộc trưởng Thẩm tộc nữa, Tô tộc trưởng cứ tự nhiên.”

Nghe xong, Thẩm Vạn như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ tại chỗ, tựa như phải chịu một đả kích cực lớn.

Lão không ngờ rằng lão tổ Thẩm tộc lại quyết đoán từ bỏ lão!

Mọi người nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ khiếp sợ.

Bọn họ cũng không ngờ, Thẩm tộc lại dễ dàng từ bỏ Thẩm Vạn như vậy.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng đúng, nếu không từ bỏ Thẩm Vạn, toàn bộ Thẩm tộc chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục!

Tô tộc, bọn họ không thể nào chiến thắng!

Chỉ có từ bỏ Thẩm Vạn, mới có thể bảo toàn toàn bộ Thẩm tộc!

“Ha ha ha!”

Tô Ngôn Triệt cười lớn một tiếng, nhìn về phía Thẩm Vạn: “Này, Thẩm tộc từ bỏ ngươi rồi kìa.”

Thẩm Vạn sắc mặt âm trầm, vô cùng khó coi.

Lúc này, lão thật sự sợ hãi!

Lão sợ chết!

Nếu như toàn bộ cường giả Tô tộc vây công, lão chắc chắn phải chết!

Dù cho lão là cường giả Bán Đế cửu trọng đỉnh phong cũng vô dụng!

Lão trầm mặc một lát, sau đó nhìn về phía Tô Ngôn Triệt, thấp giọng nói: “Vừa rồi là ta sai, tha cho ta lần này, được không?”

Tô Ngôn Triệt cười lạnh, không thèm để ý đến Thẩm Vạn, mà nhìn về phía Tô Trần, cười nói: “Nhi tử, lão già này sợ rồi, có muốn tha cho lão ta không?”

Tô Trần bình tĩnh nói: “Giết.”

Tô Ngôn Triệt gật đầu, cười nói: “Được!”

Lúc này, Tô Trần nhìn về phía Tô Ngôn Triệt, hỏi: “Phụ thân, người có thể đánh bại lão ta sao?”

Tô Ngôn Triệt khinh thường nói: “Chỉ là một tên tiểu bối mà thôi, giơ tay là có thể giết!”

Nói xong, lão vung tay lên, trong nháy mắt, không gian trong phạm vi triệu dặm xung quanh lập tức vỡ vụn, ngay sau đó, một luồng kiếm ý khiến cho cả thiên địa đều phải run sợ, lao thẳng về phía Thẩm Vạn.

Thẩm Vạn hoảng sợ tột độ, lúc này lão chỉ cảm nhận được hơi thở tử vong bao trùm lấy mình.

Sắc mặt lão vô cùng dữ tợn, lực lượng Bán Đế cửu trọng đỉnh phong bộc phát ra, uy áp khủng khiếp quét ngang khắp nơi, ngay sau đó, lão gầm lên một tiếng, tung ra một quyền!

Lão không dám khinh thường, trực tiếp dốc toàn lực!

Quyền mang vạn trượng chiếu sáng cả bầu trời!

Tuy rằng một quyền này vô cùng đáng sợ, thế nhưng khi nó va chạm với luồng kiếm ý khủng khiếp kia, lập tức bị nghiền nát!

“Không thể nào!”

Thẩm Vạn không cam lòng gầm lên, trong giọng nói tràn đầy vẻ khó tin và không can tâm.

Đòn tấn công mạnh nhất của lão, vậy mà lại không chịu nổi một kích!

Phụt!

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)