Ta Vốn Vô Địch, Không Cần Tu Luyện

Chương 70: Hay cho một lần khẩn cấp tránh nguy hiểm!

Chương Trước Chương Tiếp

Một lát sau, lại có một nam tử bước vào, nam tử mặc trường bào màu đỏ, mái tóc đen nhánh, dáng người cao lớn, so với người thường cao hơn gấp đôi, nhìn như một gã khổng lồ.

“Ngô Minh Tiêu đến rồi!”

Mọi người lập tức nhận ra thân phận của nam tử.

Ngô Minh Tiêu không thèm để ý đến đám người xung quanh, mà đi thẳng đến trước mặt Vân Dao, cười nói: “Đã lâu không gặp.”

Vân Dao chậm rãi mở mắt ra, liếc nhìn Ngô Minh Tiêu, trong mắt lóe lên một tia chán ghét, nhưng rất nhanh liền biến mất, nàng khẽ gật đầu, sau đó lại nhắm mắt lại.

Thấy vậy, sắc mặt Ngô Minh Tiêu hơi trầm xuống, nhưng hắn cũng không nói gì thêm, mà đi đến bên cạnh Vân Dao ngồi xuống.

Vân Dao đang nhắm mắt, lông mày khẽ nhíu lại, nhưng không nói gì.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã một canh giờ trôi qua, trong khoảng thời gian này lại có rất nhiều thiên tài yêu nghiệt đến tham gia.

Lúc này, một bạch y nam tử cùng một tiểu nữ hài bước vào trong vườn, nam tử có dung nhan tuấn tú, đôi mắt sáng như sao, cả người toát ra khí chất xuất trần, tựa như mây trôi trên trời, bước đi ung dung, nhẹ nhàng, khí chất xuất trần khiến cho tất cả mọi người đều phải ngoái nhìn.

Còn tiểu nữ hài có một khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn, đáng yêu, đặc biệt là đôi mắt trong veo như sao trời, vô cùng thu hút.

Sự xuất hiện của hai người, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, bọn họ tò mò đánh giá hai người, dường như đang suy đoán xem bọn họ là ai.

Lúc này, có một nam tử trẻ tuổi dường như nhận ra bạch y nam tử, kinh hô: “Là Tô Trần, vị thần tử kia của thế lực cấm kỵ!”

“Cái gì! Là hắn!”

Nghe vậy, tất cả mọi người đều ồ lên, bọn họ nhìn chằm chằm vào Tô Trần, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng dè.

Chuyện mà Tô Trần làm ở Ứng Thiên thư viện, bọn họ đều đã từng nghe qua.

Nghe đồn người này tâm tàn thủ lạt, chỉ cần là người hắn nhìn không vừa mắt, lập tức xuống tay giết chết, là một tên sát thần giết người không chớp mắt.

Vân Dao mở mắt ra, nhìn Tô Trần, mỉm cười nói: “Tô công tử và vị tiểu muội muội này, mời hai người ngồi đây.”

Nói xong, nàng chỉ vào hai vị trí bên cạnh mình.

Ngô Minh Tiêu ở bên cạnh thấy vậy, hàn khí từ đáy mắt dâng lên, hắn liếc nhìn Tô Trần, sát ý chợt lóe.

Ánh mắt Tô Trần lúc này hướng về phía Ngô Minh Tiêu, tĩnh lặng như mặt hồ thu.

Xoẹt!

Kiếm quang lóe lên giữa sân, Ngô Minh Tiêu trừng mắt, vẻ mê mang, không cam lòng cùng sợ hãi hiện rõ.

Con mẹ nó!

Mọi người trong sân thấy thế, lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin, nhìn về phía Tô Trần đầy sợ hãi.

Cái này con mẹ nó thật sự động một chút là giết người a!

Người ta cái gì cũng không làm đã bị giết?

Con mẹ nó, quả nhiên là Sát Thần!

Ngưu bức a!

Tất cả mọi người nuốt nước bọt, dời mắt đi, không dám nhìn Tô Trần nữa.

Bọn họ thực sự sợ Tô Trần không vui mà giết họ.

Chủ yếu là cho dù Tô Trần có giết bọn họ, thế lực sau lưng bọn họ cũng chẳng dám tìm Tô Trần báo thù.

Con mẹ nó, chỉ riêng cái bối cảnh ngập trời của Tô Trần, ai dám báo thù?

Trừ khi muốn bị diệt tộc, hoặc đồ tông, mới có thể đi tìm Tô Trần báo thù.

Nếu như bởi vì chọc Tô Trần không vui mà bị giết, vậy thì quá bi thảm.

Vân Dao lúc này chau mày, nhìn Tô Trần, không nói gì.

Tô Trần bình tĩnh nói: “Hắn ta vừa rồi có sát ý với ta, ta giết hắn chỉ là khẩn cấp tránh nguy hiểm.”

Nghe xong lời này, khóe miệng mọi người giật một cái.

Hay cho một lần khẩn cấp tránh nguy hiểm!

Ngươi ngưu bò!

Vân Dao đỡ trán, có chút không nói nên lời, lắc đầu, nhìn về phía Tô Trần: “Tọa.”

Tô Trần gật đầu, dẫn Diệp Linh Khê ngồi xuống bên cạnh Vân Dao.

Vân Dao nhìn thi thể Ngô Minh Tiêu, cũng không biết nói gì.

Vừa ra sân đã bị giết.

Thật sự là…

Nàng không nghĩ nhiều nữa, phất tay phải, thi thể Ngô Minh Tiêu lập tức hóa thành tro tàn, biến mất không thấy đâu.

Sau đó nàng nhìn về phía mọi người, vừa định nói chuyện thì một bóng người từ trên trời giáng xuống, người này tóc vàng, mặc áo bào vàng, dung nhan vô cùng tuấn tú, trong mắt lộ ra vẻ ngạo mạn, nhìn Vân Dao, cười nói: “Tại hạ đến không muộn chứ?”

“Thẩm Lãng!”

“Vị này chính là Thượng Cổ Thiên Kiêu!”

Mọi người nhận ra nam tử tóc vàng, vẻ mặt kinh hãi.

Vân Dao nhìn Thẩm Lãng, gật đầu.

Thẩm Lãng nhếch miệng cười, sau đó nhìn Tô Trần, trong mắt lóe tinh quang, không biết đang suy nghĩ gì.

Vân Dao đột nhiên nói: “Xem ra đã không còn ai đến, chư vị ai muốn luận bàn trước?”

Nói xong, nàng nhìn mọi người.

“Tại hạ xin được lĩnh giáo!” Lúc này một nam tử bước ra, trong mắt tràn đầy chiến ý.

Tô Trần nhìn Diệp Linh Khê: “Đi đi, ta không có hứng thú xem đám ô hợp này chiến đấu.”

Diệp Linh Khê gật đầu, đứng dậy, nhìn nam tử kia, nói: “Để ta lĩnh giáo ngươi!”

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Diệp Linh Khê, sau đó lại nhìn Tô Trần, trên trán nổi đầy hắc tuyến.

Tiểu thư này, ai dám luận bàn với nàng chứ?

Lỡ như nàng bị thương, Tô Thần Tử kia chẳng phải sẽ đồ sát tất cả bọn họ sao?

Nàng đừng ra đây náo loạn nữa được không?

Nam tử kia cũng xấu hổ, lúc này hắn cũng rất bất đắc dĩ, cái này đánh thế nào?

Tô Trần nhìn về phía nam tử, cười nói: “Ngươi cứ dùng hết toàn lực, cho dù đánh nàng bị thương ta cũng sẽ không truy cứu, nhưng nếu ngươi không dốc hết sức, ta sẽ ra tay.”

Nghe vậy, mọi người im lặng.

Con mẹ nó, ngươi nói lời này ai tin?

Vừa rồi Ngô Minh Tiêu kia cái gì cũng không làm đã bị ngươi giết.

Bây giờ lại bảo bọn ta tin tưởng lời ngươi nói sao?

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)