Sau giây phút kinh ngạc ban đầu, trong lòng Bạch Lạc Tuyết dâng lên một cảm xúc phức tạp, ánh mắt nàng vừa xấu hổ vừa có chút tình ý khó tả. Trong vòng tay Kiếm Tâm, nàng như mất đi sức phản kháng, mặc cho dòng cảm xúc cuồn cuộn cuốn mình đi.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, hơi thở quyện hòa, nhịp tim đồng điệu. Trong không khí ái muội này, dục vọng như ngọn lửa bùng cháy, họ quên hết tất cả, chìm đắm trong cảm xúc nguyên thủy và mãnh liệt.
Ánh trăng chiếu xuống như phủ lên họ một lớp màn mỏng thần bí. Thời gian như ngừng trôi, thế giới chỉ còn lại hai người, cùng nhau sa vào lạc thú cấm kỵ…
Cùng lúc đó, trong tiểu viện, dưới mái đình, Tô Trần đang một mình uống rượu, động tác khẽ khựng lại, ánh mắt thoáng vẻ kinh ngạc, rồi lắc đầu cười: “Tên tiểu tử thối này.”
Nói rồi, hắn uống cạn chén rượu, rồi mở miệng: “Hệ thống, ngươi nói đám tiểu bối này có thể đạt đến cảnh giới như ta không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây