Tiêu Tĩnh trầm mặc hồi lâu mới gật đầu nói: “Ừm.”
Hắn áy náy nói: “Là phụ thân có lỗi với con, không bảo vệ tốt cho con.”
Tiêu Tử Yên khẽ lắc đầu, “Không trách phụ thân, là lỗi của nữ nhi, lúc trước đáng lẽ nữ nhi nên đi theo bên cạnh người, không nên tự ý chạy loạn.”
Nữ tử do dự một chút, sau đó hỏi lần nữa: “Phụ thân, nữ nhi hôn mê bao lâu rồi?”
Tiêu Tĩnh vẻ mặt phức tạp, “Ta cũng không nhớ rõ nữa.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây