“Đây rốt cuộc là tồn tại khủng bố gì, mới có thể tản mát ra kiếm ý khủng bố như thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trong lòng mọi người thật lâu không cách nào bình tĩnh, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại một màn vừa rồi.
Trên thang trời, người đàn ông trung niên sau khi nhìn thấy kiếm ý của Tô Trần, vẫn im lặng đến bây giờ, tuy rằng bề ngoài ông ta rất bình tĩnh nhưng trong lòng đã sớm sợ hãi đến tột độ.
“Kiếm ý này quá khủng bố!
Đây là thứ mà con người có thể có được sao?
Thứ này... chắc chắn không vượt quá giới hạn chứ?”
Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Tô Trần, trong mắt toát ra sự kiêng kị và kính nể sâu sắc, kẻ mạnh, đáng để hắn tôn trọng.
Cũng vào lúc này, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu, tại sao Tô Trần lại coi thường truyền thừa của mình.
“Là ta... ta cũng chướng mắt truyền thừa rác rưởi này!”
Tô Trần nhìn người đàn ông trung niên, bình tĩnh nói: “Bây giờ ngươi đã biết chưa?”
Người đàn ông trung niên gật đầu: “Vãn bối minh bạch!”
Khóe miệng Tô Trần nhếch lên, sau đó lắc đầu, tiếp theo, xoay người rời đi.
“Chờ một chút!”
Người đàn ông trung niên đột nhiên gọi Tô Trần lại.
Lông mày Tô Trần nhướng lên, trong mắt hiện lên một tia không vui.
Người đàn ông trung niên giật mình, hắn biết Tô Trần chắc chắn là không còn kiên nhẫn, vội vàng nói: “Ta có thể cầu xin ngươi một chuyện được không?”
Tô Trần thản nhiên nói: “Không thể.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Thấy thế, vẻ mặt nam tử trung niên đắng chát, trong lòng thở dài.
“Haizzz...
Thật vất vả mới có người leo lên đỉnh, nhưng ai ngờ người tới lại là một vị đại lão!”
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nghiến răng nghiến lợi.
“Lão thiên bất công, ngươi dám đùa giỡn ta?”
Thiên Đạo: “...”
Lúc này Thiên Đạo rất muốn nói một câu.
“Liên quan gì đến ta?
Một đám người rảnh rỗi sinh nông nổi, đều đến trách ta!
Nếu không phải không thể tùy tiện ra tay, ta đã sớm muốn diệt các ngươi!”
“Khốn kiếp!”
Tô Trần chắp tay đi xuống, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía hắn, trong mắt lộ ra sự tò mò.
Lúc này bọn họ vô cùng tò mò, Tô Trần rốt cuộc đã nhận được truyền thừa gì?
Tô Trần nhìn mọi người, mỉm cười.
Nụ cười này, khiến cho một đám nam đệ tử ngây người.
“Cái gì!
Hắn... hắn cười!
Hắn vậy mà lại cười!”
Mà những nữ đệ tử kia thì là một mặt e thẹn, hai chân không ngừng cọ xát vào nhau, nhìn Tô Trần, hận không thể lập tức nhào tới.
Tô Trần cười nói: “Truyền thừa trên này ta không lấy, các ngươi vẫn còn cơ hội.”
Nghe vậy, mọi người sững sờ, sau đó vẻ mặt không thể tin được.
“Không lấy!
Hắn vậy mà không lấy truyền thừa đó!
Hắn điên rồi sao?”
Rõ ràng bọn họ không tin Tô Trần không nhận truyền thừa, dù sao truyền thừa đó khủng khiếp như vậy, ai mà không động lòng?
Lúc này có người hỏi: “Thiếu chủ, tại sao người không lấy?”
Tô Trần nói: “Quá rác rưởi, vô dụng với ta.”
Sắc mặt mọi người cứng đờ.
“Quá... quá rác rưởi?
Đại ca, ngươi đang nói đùa sao?
Kiếm ý kinh khủng như vậy, ngươi vừa rồi không cảm nhận được sao?”
Tô Trần cười nói: “Yên tâm, mẫu thân của ta là viện trưởng của các ngươi, sao có thể lừa gạt các ngươi?”
Nghe vậy, mọi người trầm mặc.
“Đúng vậy!
Hắn là con trai của viện trưởng, sao có thể lừa bọn họ?
Nếu như lừa gạt bọn họ, vậy người bị hủy hoại danh dự cũng không chỉ có hắn, còn có cả viện trưởng!”
Lúc này, trong lòng bọn họ đã tin tưởng Tô Trần thật sự không lấy truyền thừa, nhưng trong lòng lại rất nghi hoặc, vì sao Tô Trần không lấy truyền thừa đó?
Chẳng lẽ, hắn thật sự cảm thấy truyền thừa kia quá rác rưởi?
Tô Trần cười nói: “Cố lên.”
Nói xong, hắn đã biến mất tại chỗ.
Thấy Tô Trần biến mất, một vài đệ tử suy nghĩ một lát, sau đó bắt đầu leo lên thang trời.
Phần truyền thừa kia bọn họ thật sự rất động lòng!
Tại chỗ, Hạ Tình Yên cắn môi, không biết đang suy nghĩ điều gì, một lát sau, nàng chậm rãi đứng dậy, sau đó rời đi.
Nàng biết, cuộc đời của nàng coi như đã chấm dứt.
Đời người, kỳ thực sẽ gặp phải rất nhiều lựa chọn, lựa chọn đúng thì tốt, nhưng nếu lựa chọn sai, vậy chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục!
Tô Trần đi vào một tòa đại điện, Tần An đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn Tô Trần, nàng cười nói: “Kiếm ý vừa rồi là do ngươi phát ra?”
Chuyện phát sinh trên thang trời, tự nhiên không thể nào giấu diếm được nàng.
Tô Trần xấu hổ, sau đó gật đầu.
Hắn không ngờ mẫu thân lại phát hiện ra.
Phải giải thích như thế nào đây?
Tần An đương nhiên nhìn ra Tô Trần đang rất bối rối, nàng cười nói: “Yên tâm, con có bí mật của mình, ta sẽ không hỏi.”
Nghe vậy, trong lòng Tô Trần tràn đầy cảm động, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm: “Đa tạ mẫu thân.”
Tần An cười cười: “Con với ta mà khách sáo như vậy sao?”
Tô Trần gãi đầu: “Là con sai.”
Tần An lắc đầu cười, sau đó nói: “Con lại đây.”
Tô Trần gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh Tần An ngồi xuống.
Tần An đưa tay vuốt ve mái tóc của Tô Trần: “Lớn rồi, kể cho ta nghe, những năm qua con đã trải qua những gì?”
Thời gian tiếp theo, Tô Trần kể lại những chuyện đã trải qua trong những năm qua, còn Tần An thì ở một bên yên lặng lắng nghe.
Tô Trần cũng không nói hắn tu luyện như thế nào, bởi vì không thể nói.
()
Tần An đương nhiên biết Tô Trần không muốn nói, cho nên nàng cũng không hỏi.
Hai người cứ như vậy trò chuyện rất lâu, mãi đến khi trời sắp tối, Tô Trần mới kể xong.
Trên mặt Tần An hiện lên ý cười: “Ngày nào đó nhớ mang muội muội của con đến cho ta xem.”