Sau khi Lý Ngư gầm nhẹ một tiếng, có vẻ Đại Kiều mới tạm thời lấy lại được quyền tự chủ, cơ thể xụi lơ, may mà kịp dùng đôi tay trắng muốt chống người. Trên sống mũi và má đều thấm mồ hôi thơm, ướt đẫm tóc mai. Nàng quay đầu nói:
- Ngươi thực sự biến thành chó rồi, chó cắn người.
Giọng Đại Kiều vô cùng dịu dàng, mang theo một chút mơ màng say mê.
Lý Ngư thuận tay vỗ mông nàng một cái, nằm lên trên giường, nỗi lo âu đầy ắp trong lòng tạm thời bị kìm nén lại.
- Ta rất mệt.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây