Đạt Long Tân vẫn ngây thơ lắm, vẫn tin Tượng Hùng và Thổ Phồn là huynh đệ, không xâm phạm lẫn nhau. Tả Thiếu Dương phải nhân lúc Thổ Phồn chưa quá lớn mạnh mà cản họ lại, không cho nó thống nhất Tây Vực, ít nhất không thể đột phá các nước phía đông, đạo bình phong với Đại Đường.
Y làm thế chẳng phải vì chủ nghĩa yêu nước gì hết, với người hiện đại như y thì Thổ Phồn sau này là một phần Trung Quốc, Đại Đường và Thổ Phồn đánh nhau khác gì nội chiến, giúp bên nào cũng chẳng có ý nghĩa gì hết.
Từ khi Tả Thiếu Dương tới Tây Vực, y thay đổi nhiều lắm, sự rộng lớn, sơ khai nơi này, khiến y có cảm giác tự do, y không muốn đi phục vụ người khác. Nhưng lần này y phải giúp người ta, vì y chỉ là một Pháp vương của mảnh đất nhỏ. Y biết không bao lâu nữa, móng sắt của Tùng Tán Can Bố sẽ dẫm đạp lên mảnh đất của mình, y tuyệt đối không cho phép.
Nhưng Đàn Thành có hơn nghìn hộ, tổng cộng có hơn năm nghìn bách tính, chẳng thể nào đối kháng với Thổ Phồn, vậy phải cố gắng hết sức lập nên cường địch cho Thổ Phồn, kiềm chế họ, để họ không rảnh mà chú ý tới lãnh địa của mình.
Đương nhiên đối với Tả Thiếu Dương hiện chỉ có một ông già, bốn hộ vệ trong tay, đó chỉ là mộng tưởng. Mổng tưởng này muốn thành hiện thực, phải bước chắc chắn từng bước.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây