Đám Đạt Long Tân muốn ở lại giúp sức, nếu Tả Thiếu Dương thấy địch không nổi thì kéo long thần lên bờ, họ dù liều mạng cũng cản đường cho Pháp vương thoát thân.
Tả Thiếu Dương ngớ ra một lúc rồi cười lăn cười bò, đuổi họ đi, nói họ về thổ bảo, canh ở phía đầu kia, đợi long thần phun nước ra thì thồi sảo báo cho y là được.
Đuổi hết người đi rồi Tả Thiếu Dương vẫn không nhịn được cười, cười thêm một lúc lại nhảy xuống đáy đầm, không chỉ một nơi có nước chảy xuống dưới. Y ngồi xuống dưới ghi nhớ hết vị trí những tảng đá.
Nơi này không phân chia ra bốn mùa rõ rệt, mùa thu thực ra rất ngắn, ngắn tới không nhận ra, giờ gọi là mùa hè, thực ra chẳng mấy chốc nữa mùa đông sẽ tới.
Tả Thiếu Dương ngồi trên tảng đá lớn bên đầm, nơi này nghèo khó, lạc hậu, nhưng từ lúc tới đây, y thấy lòng nhẹ nhõm, thoáng đạt hẳn ra, tựa mọi gông cùm đeo lên người được cởi bỏ, nhìn nhận mọi việc thấu suốt hơn ... Có chút cảm giác không muốn về nữa.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây