Tả Thiếu Dương mặc y phục vào, còn cẩn thận thắt chặt đai lưng, yên tâm hẳn, dù có chẳng may mất lý trí cũng còn thời gian cởi nút thắt này để bình tĩnh lại, ở chuyện nam nữ, y không phải là người tùy tiện:“ Nghe nàng nói thì đã ngủ với không ít khách của tù trưởng à?”
“ Làm gì có.” Tiểu thiếp đó mặc y phục xong không chịu đi, mượn câu hỏi đó lại leo lên giường chui vào chăn:“ Thiếp là tâm can bảo bối của lão gia mà, trừ khi là khách đặc biệt tôn quý như ngài, thì không cần bồi tiếp. Thiếp theo lão gia ba năm, chỉ mới ngủ với hai vị khách.”
Tả Thiếu Dương không khỏi tò mò:“ Là ai thế?”
Tiểu thiếp chẳng thấy chuyện này có gì xấu hổ, thoải mái kể ra:“ Một là quốc vương của Bạch Lan quốc, ông ta tới thổ bảo thấy thiếp đi trên đường liền nhìn trúng đòi thiếp bồi tiếp, lão gia không kháng cự được phải đồng ý. Còn vương tử của Đa Di, lão gia luôn muốn liên hợp họ đối kháng với Thổ Phồn đang mạnh lên mau chóng, nên bảo thiếp ngủ với hắn. Hắn tên Na Nang Lục Tư, rất đẹp trai, chỉ là bụng dưới hắn có cái bớt, trông đáng sợ lắm, dài như rắn ấy.”
Đối phó với Thổ Phồn? Ông già đó có tầm nhìn lắm, hơn hẳn Đạt Long Tân, Tả Thiếu Dương hỏi:“ Nàng chẳng lẽ không thuyết phục được tên vương tử đó.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây