Tù trưởng bò dưới đất lên, phủi mông, lấy gan rụt rè đi từng bước tới bên cạnh quái thú, giọng run run khẩn thiết:“ Bảo bối! Cha đây, không được hung dữ, đây là khách ...”
Vừa nói tới đó con quái thú lại nhào tới, uỳnh một cái, xích sắt ở cổ kéo căng hết cỡ, cọc sắt nối liền với xích ở sau rung rung, như muốn giật ra khỏi mặt đất. Tù trưởng đó hét to, cũng nhảy ra sau lưng Tả Thiếu Dương nốt.
Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, nuôi cái gì không nuôi lại đi nuôi cái thứ có thể ngoạm đứt đầu người ta thế này, chê mạng mình quá dài à:“ Tù trưởng, ngài bảo ta tới đây làm pháp sự cho cái con quái ... À cái thứ bảo bối này à?”
“ Đúng đúng! Pháp vương, bảo bối vốn ngoan lắm, là bị bệnh cho mới thành ra như thế này thôi.” Tù trưởng gật đầu, vẫn nhìn về phía con thú, rơm rớm nước mắt kể:“ Mấy năm trước ta đi lên núi săn bắn liền gặp được nó, nó còn nhỏ đã bị bỏ rơi, ta thấy đáng thương mang về nuôi. Nó quấn ta lắm, đến ngủ cũng phải ngủ chung với ta mới chịu được, nó lớn lên, ta còn cưỡi nó đi săn, nó rất nghe lời, có thể ngoạm một cái chết cả sói.”
“ Rồi không biết làm sao, sang năm nay tính khí nó rất tệ, hai tháng trước còn suýt cắn chết phó tòng của ta, ngoạm đứt một cánh tay người cho nó ăn. Sau còn cắn bị thương nhiều người. Ta mời vu sư của thổ bảo tới, cũng bị nó cắn.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây