Đám Mai Đóa nghe không hiểu, nhưng Đạt Long Tân hiểu, ông ta quỳ xuống khóc nức nở, lặp lại cho đám Mai Đóa nghe, cả đám mừng rỡ, quỳ xuống giơ tay vái.
Họ thì vui rồi nhưng vị tướng quân kia thì không vui nổi, chẳng hiểu tại sao thế này:“ Tiên sinh, mạt tướng phụng chỉ đưa ngài về.”
“ Không sao, tướng quân đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, ta viết lá thư chứng minh ngài tìm thấy ta, là ta muốn đi tiếp. Xin chuyển lời cho bệ hạ cùng với cha mẹ, thê thiếp của ta, đừng lo cho ta, ta ở đây rất an toàn. Ta sẽ tới nước Tượng Hùng, cách thành La Ta của Thổ Phồn một tháng lộ trình, có một tỏa thần sơn tên Cương Nhân Bố Thiết, dưới thần sơn có Đàn Thành, đó là nơi ta ở. Không cần đi tìm ta, đợi ta xử lý xong xuôi chuyện ở đó sẽ về.”
Vị tướng quân kia được lệnh bất chấp mọi giá phải cứu Tả Thiếu Dương về, không ngờ y không về, muốn tới nơi xa xôi nghèo khổ, hắn hoài nghi trong chuyện này có vấn đề, biết đâu bị kẻ gian dùng thủ đoạn nào đó ép buộc, quyết định cứ bắt y về trước, sau đó y muốn đi tiếp không phải chuyện của mình:“ Tả tiên sinh, mạt tướng được lệnh cứu ngài về, đành đắc tội! Xông lên, cứu tiên sinh, giết toàn bộ ...”
“ Dừng lại! Thánh chỉ ở đây! Kẻ nào dám làm bừa ...” Tả Thiếu Dương cuống lên, sờ khắp người, may quá thánh chỉ kia chưa mất, lấy ra cuộn lụa vàng giơ cao ...”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây