Chạy quá nửa ngày, đừng nghĩ chỉ cưỡi ngựa thì đơn giản, bụng đói meo, muốn bỏ trốn thì phải có sức, nên Tả Thiếu Dương cố gắng nhai sam ba, quá cứng, nhưng bụng đói quá rồi, nhìn người khác cũng ăn thứ bánh này, không có thịt bò dê gì cả, đành phải ăn. Trước tiên ngâm nước cho mềm, sau đó nuốt cái ực.
Đợi Tả Thiếu Dương ăn xong, Đạt Long Tân liền đi tới nói:“ Pháp vương, chúng ta phải xuất phát thôi.”
Tả Thiếu Dương xoa bụng, làm vẻ mặt nhăn nhó:“ Úi da, ta ăn đồ các ngươi không quen gì cả, đau bụng rồi, ta phải đi đại tiện ... Chờ chút ...”
“ Chuyện này ...” Mặc dù tình huống khẩn cấp, bọn họ phải rời xa Trường An càng sớm càng tốt, nếu chẳng may có người tới nhà, phát hiện ra thằng bé kia sớm hơn dự tính thì phiền, nhưng Đạt Long Tân không thể không cho Pháp vương đi đại tiện được, đành nhìn ngài chui vào một bụi cỏ, nói:“ Pháp vương, đừng đi xa, chúng ta phải lên đường.”
“ Được rồi.” Xa xa không thấy người nữa, chỉ thấy bụi cây lay động cùng giọng Tả Thiếu Dương vọng lại:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây