Trong đại điện thấp thoáng ánh lửa, hiển nhiên người của Lý Uyên mai phục bên trong, dù ở ngoài có dùng cung tiễn thủ bắn chết hết người ngoài, những kẻ bên trong thừa sức châm lửa, mà các hoàng tử bị trói vào cột chẳng thể cứu thoát nhanh chóng, một khi châm lửa chết cái chắc.
Lý Uyên chĩa trường mâu quát lớn:“ Hoàng nhi, ngươi thấy rồi đấy, trẫm nói một là một, hai là hai, ngươi không thoái vị, cứ cách một bữa cơm, trẫm giết một nhi tử của ngươi! Giờ giết một đứa rồi, còn không mau giao hoàng vị ra.
Lý Thế Dân không nói không rằng, mặt đanh lại đứng đó, quỳ bốn xung quanh là trọng thần, phi tần, công chúa, nhưng không có một binh một tốt nào. Hiển nhiên Lý Thế Dân không định dùng vũ lực giải quyết vấn đề, ít nhất hắn để Lý Uyên có ấn tượng đó.
Tả Thiếu Dương tới nơi, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này làm y chấn động, không ngờ cứu sống Lý Uyên lại gây ra hậu quả lớn như thế, nếu hôm nay ông ta thành công thì nhân vật nhỏ bé như y làm thay đổi lịch sử rồi.
Ánh mắt Tả Thiếu Dương quét một vòng xung quanh đánh giá tình hình, ai ngờ thấy Tiêu Vân Phi quỳ ở đó, mặt lập tức sầm xuống, vung tay lên “chát” một phát, tát cho Khúc Minh lảo đảo.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây