Quan Lý vái dài coi như tạ tội, giờ mới hiểu sao chưa gặp mà người này tỏ ra khó chịu với mình, đúng là Quái thần y mà, ông ta không biết chuyện liên quan tới Bi Vàng, chỉ coi đó là một phần tính cách quái đản của y thôi. Thấy Tả Thiếu Dương ăn uống thong thả, cứ thế này chẳng biết bao giờ mới xong, lòng ông ta như có lửa đốt, không dám thúc giục chỉ ngượng ngập nói:“ Thần y, hay là chúng ta tiến cung diện thánh đi, bệnh tình của thái thượng hoàng, e là không thể đợi thêm được nữa.”
“ Có gì mà không đợi được?” Tả Thiếu Dương hừ mũi:“ Nếu là bệnh nguy cấp thì bệ hạ đã dùng hồng linh tín sứ đưa thư hỏa tốc triệu ta vào kinh. Nếu là bệnh nặng một chút đáng ngại thì cũng dùng khoái kỵ tới, ngày đêm đưa ta đi. Chứ không phải viết một phong thư, mấy tên thị vệ ẻo lả lề mề tìm ta thương lượng. Nên không có gì phải vội, ăn cơm xong đi không ảnh hưởng gì.”
Quan Lý á khẩu, nhưng không cãi được, thấy y nói có vẻ cũng có lý, đành cúi đầu ở bên đợi.
Đang ăn thì Đỗ Minh cưỡi con lừa nhỏ tới, Tả Thiếu Dương gọi nó tới ăn cùng. Đỗ Minh rất chu đáo, còn chạy qua chạy lại, gom đống lá, cánh cây, đốt đống lửa. Lấy ra cái giá sắt gập được, bắc ấm nhỏ, thong thả đun trà cho sư phụ.
Tả Thiếu Dương ăn bánh xong thì nước đã sôi, lấy bình trúc treo bên cạnh, mở nắp làm chén, thong thả uống chén trà, sau đó mới đứng dậy phủi mông:“ Được rồi, đi thôi. Con không cần đi đâu, thong thả ăn uống nghỉ ngơi, lâu với về Trường An, thoải mái mà chơi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây