Hoàng Cầm bấy giờ mới biết y cố tình dọa mình, nắm một vốc cỏ, ném về phía y:“ Muốn chết.”
“ Gan tẩu nhỏ xíu mà còn đòi nghe chuyện ma.” Thôi không kể nữa.” Tả Thiếu Dương nói xong đi kiếm củi đốt cho lửa to hơn, chẳng trách cửa sổ ở đây chẳng còn:
Hoàng Cầm nghe được một nửa, trong lòng ngứa ngáy, dù sợ vẫn giục:“ Kể đi! Kể chuyện phải kể cho hết chứ, thư sinh đó thấy gì?”
“ À, thư sinh nhìn qua khe cửa, trời ơi, thì ra một con lệ quỷ, toàn thân nó đỏ rực, trông vô cùng ghê rợn, không có lấy chút da nào, chỉ gân với cơ, nó đang dùng bút màu, vẽ lên tấm da người ... Đường nét trên tấm da là nữ tử kia.”
Hoàng Cầm hét lên, chạy vèo ra khỏi phòng, nắm lấy vai Tả Thiếu Dương nhìn quanh quất, đấm thùm thụp lên lưng y:“ Ai bảo cậu dọa ta, ai bảo cậu dọa ta.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây