Tả Thiếu Dương đi tới trước bàn thờ, giật cái màn xuống, tức thì bao phủ trong đống bụi loạng choạng lùi lại:“ Toàn là bụi, còn thủng lỗ chỗ, không dùng được.”
“ Thật đúng là …” Hoàng Cầm nghe tiếng ho của Tả Thiếu Dương lại vui vui, thân phận của y bây giờ rất cao, khiến họ sinh ra khoảng cách, giờ thấy y vẫn lóng ngóng như hồi ở giếng nước, nàng thấy thân thiết hơn, lên giọng tẩu tử:” … Giặt đi phơi khô là được, xé xuống ta giúp cậu.”
Tả Thiếu Dương xe một mảng lớn, bụi mù mịt làm y hắt hơi mấy cái liên tiếp.
“ Nhanh lên, cảm rồi đấy. Cậu đặt xuống gần cửa phòng trong này, xoay người đi, ta lấy đem giặt, chúng ta cùng phơi.” Hoàng Cầm giục:
Tả Thiếu Dương kỳ thực không sao cả, mùa đông lạnh như thế mà y chỉ mặc mỗi cái áo thôi, chẳng hiểu vì tâm lý gì, vẫn làm theo lời nàng, đặt trước cửa gian trong, xoay lưng đi nói:“ Xong rồi!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây