Tả Thiếu Dương gần như cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của Hoàng Cầm chiếu lên mặt mình, lâu lắm rồi y mới bị một người dồn vào cảnh túng quẫn này, đôi phần hối hận vì nói chuyện không cân nhắc kỹ:“ À ... Ta thích thứ thuộc về mình, bất kể là hoa hay rượu.”
Hoàng Cầm nhìn y chằm chằm một lúc rồi phì cười quay đi:“ Không trêu cậu nữa, kỳ thực có đêm nay ta đã thỏa mãn rồi, nếu còn muốn nhiều hơn, ông trời sẽ trừng phạt.”
Tả Thiếu Dương tim đập loạn xạ, lời này của nàng thực sự khiến người ta tơ tưởng linh tinh mà, không xong, phải khuyên nàng về thôi, còn ở lại đây nữa, chỉ sợ y không kìm nổi. Chưa kịp nói thì bộp, một giọt nước nhỏ trúng mặt, Tả Thiếu Dương theo bản năng ngẩng đầu lên, tức thì lại giọt nước nữa rơi xuống, chỉ trong khoảnh khắc, mưa lộp bộp đập lên mặt y.
Mưa rồi, còn là mưa rất lớn nữa.
Vội vàng giương ô lên, nhưng không ăn thua, gió sông rất lớn, nước mưa bốn phương kéo tới che không nổi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây