Có lẽ đã lâu rồi không có ai tâm sự, Hoàng Cầm ôm gối nhìn chằm chằm dòng sông đen ngòm, tiếp tục kể: “ Cúc Hương khác ta nhiều lắm, có thể nói là hoàn toàn trái ngược, cô ấy như con thỏ nhỏ vậy, mẹ cô ấy là không phải là góa phụ, sau này ta mới biết, bà ấy vốn là sướng kỹ, vì mang thai Cúc Hương mà rời khỏi thanh lâu. Vì thế mà từ nhỏ Cúc Hương hay bị người ta bắt nạt, một lần Tang Oa Tử gặp cô ấy rồi bảo vệ cô ấy, có lẽ hoàn cảnh nhiều điểm giống nhau mà họ thích nhau. Họ thích nhau từ lâu rồi, nhưng Tang gia làm sao chịu cưới một cô gái con sướng kỹ về chứ, thế rồi ta gả tới Tang gia.”
“ Cưới ta về, vì ta chua ngoa đanh đá, Oa Tử sợ ta từ nhỏ, hắn lại càng thích Cúc Hương.”
“ Cúc Hương không vì hắn bị liệt mà rời bỏ, cô ấy rất chịu khó, kỳ thực một nửa công việc ở quán trà bây giờ do cô ấy quán xuyến. Mỗi tối nhìn cả nhà ba người bọn họ thân thiết với nhau, dù ta ở phòng khác cũng nghe thấy họ chuyện trò cười đùa, ta không ngờ Oa Tử khéo ăn nói như vậy, chỉ là trước mặt ta, hắn không thể hiện ra được thôi.”
“ Trước kia trong nhà còn có Muội Tử, sau này muội ấy lên kinh thành, ta chỉ còn một mình, vì thế mỗi tối ta lại trốn ra đây ngồi, đợi khuya rồi mới về, như thế không phải nghe thấy âm thanh khiến người ta đau khổ ấy.”
Tả Thiếu Dương cũng ngồi ngây ra, không ngờ phía sau còn có câu chuyện khiên người ta vừa thương cảm lại xúc động như thế. Tang Oa Tử có được bù đắp xứng đáng, chỉ khổ Hoàng Cầm, nàng có chút nghịch ngợm, đanh đá, nhưng không xấu xa chút nào, không đáng gặp kết cục này. Nhưng cuộc đời là vậy, đâu phải cứ ở hiền gặp lành.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây